Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 12

Chương 12: Di sản bị phản bội


Chương 12: Di sản bị phản bội

Sáng thứ Năm. Nếu có một từ để miêu tả bầu không khí tại Công ty Xuất bản Thành Đông lúc này, thì đó là “ngạt thở”.

Sau lời cảnh báo của Trịnh Văn Minh vào tối hôm trước, Hào, Long và Thư quyết định không hành động liều lĩnh. Đúng tám giờ sáng, Hào nhấn nút Send, đệ trình bản nháp “Khung tiêu chí Churn Model” lên hệ thống - một bản báo cáo rác được viết bằng những từ ngữ nhân sự sáo rỗng nhất mà cậu có thể vắt ra từ cẩm nang quản trị. Cậu cần câu giờ.

Mười giờ mười lăm phút. Hào, Long và Thư ngồi quanh chiếc bàn oval trong phòng họp C tầng 16, mượn cớ “Bàn bạc liên phòng ban về văn hóa doanh nghiệp”.

Long đang liên tục xoay chiếc bút bi trên tay, luồng Kim khí bực dọc cứ chốc chốc lại làm vỏ bút nhựa nứt ra những tiếng răng rắc. Thư ngồi gõ phím nhẹ nhàng, nhưng ly nước lọc trước mặt cô đã đông đá từ bao giờ.

“Lão Hải chưa phản hồi email,” Hào phá vỡ sự im lặng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. “Không một dòng feedback. Sự im lặng của cấp trên luôn đáng sợ hơn những lời chửi bới.”

“Bọn mình đang bị kẹp giữa hai cái cối xay,” Long gắt gỏng, ném cạch chiếc bút xuống bàn. “Một bên là lão Hải muốn đục thủng tầng hầm B5 để hút linh khí Linh Giới. Một bên là cái Cổng Năng Lượng đang rạn nứt chực chờ nhổ ra một bầy quái vật. Chúng ta không có quyền truy cập, không có data, không có cả vũ khí.”

Cạch.

Cánh cửa phòng họp C đột ngột bị đẩy ra. Không có tiếng gõ cửa báo trước.

Một người đàn ông trạc năm mươi lăm tuổi bước vào. Ông ta mặc một bộ măng tô xám mang hơi hướng cổ điển, mái tóc muối tiêu vuốt ngược ra sau. Ngay khoảnh khắc ông ta đặt chân vào phòng, toàn bộ không gian dường như bị một khu rừng nguyên sinh ngàn năm tuổi nuốt chửng. Một luồng Mộc khí khổng lồ, đặc quánh, mang theo sự cổ kính và áp đảo, cuộn trào khắp phòng họp.

Nó không sắc bén như Kim, không lạnh lẽo như Thủy, mà nó là sự sinh sôi áp chế. Giống như những dây leo vô hình đang từ từ siết chặt lấy cổ họng của cả ba người.

Đỗ Hoàng Long bật dậy đầu tiên, hai tay bừng sáng Kim khí sắc lẹm chuẩn bị phản công. Lê Anh Thư cũng lập tức đứng lên, không gian quanh cô tỏa ra hàn khí buốt giá.

“Cất mấy cái trò trẻ con đó đi,” Người đàn ông cất giọng. Âm sắc của ông ta trầm đục, khô khốc như vỏ cây mục. “Kim hệ đột biến nhưng tâm tính bốc đồng. Thủy hệ sát thủ nhưng lại đi chung đường với bọn nghiệp dư. Các cô cậu nghĩ cái phong ấn vớ vẩn tối qua ở quán Duyên Khởi có thể che mắt được ta sao?”

Hào khẽ nhíu mày, đưa tay ấn nhẹ lên ngực trái - nơi Hỗn Nguyên Văn Bút đang rung lên những nhịp đập dữ dội, nóng rực như than hồng. Lớp Hỗn Độn trong người cậu tự động trào ra, tạo thành một lớp đệm mềm mại hóa giải áp lực từ luồng Mộc khí đang bủa vây.

Quy trình xử lý nhân sự cấp cao xuất hiện bất ngờ. Hào hít một hơi sâu. Giữ thái độ trung lập. Chờ đối phương đưa ra yêu cầu.

“Chào sếp,” Hào lên tiếng, giọng điệu bình thản lạ thường. Cậu chỉ tay về phía chiếc ghế trống ở đầu bàn. “Nếu em nhớ không nhầm, anh là Lê Thanh Sơn, Cố vấn cấp cao của Ban Giám đốc. Anh tìm bọn em có việc gì không ạ?”

Lê Thanh Sơn híp mắt lại, ánh nhìn sắc như dao lướt từ đầu đến chân Hào, rồi dừng lại ở vị trí túi áo ngực.

“Trần Văn Thành lại có một đứa cháu nội rỗng tuếch và trơ trẽn thế này sao?” Sơn hừ lạnh, bước tới kéo ghế ngồi xuống. “Ông ta đã đánh cắp di sản của môn phái, trốn chui trốn nhủi như một kẻ phản bội, để rồi truyền lại thứ công pháp tối thượng đó cho một gã làm hành chính nhân sự?”

“Ông nội em không phải kẻ phản bội,” Hào đáp ngay lập tức, giọng không to nhưng đanh lại. Bộ não HR của cậu đã tự động phân tích dữ liệu: Lê Thanh Sơn biết ông nội cậu, biết về Hỗn Độn, và dường như mang trong mình một sự oán hận đã từ rất lâu rồi. “Và nếu anh đến đây chỉ để bóc phốt ông nội em, thì phòng HR không giải quyết những khiếu nại dân sự đâu ạ.”

Sơn trừng mắt. Luồng Mộc khí trong phòng đột nhiên phình to, ép mạnh đến mức tấm kính cường lực của phòng họp xuất hiện những vết rạn chân chim.

Nhưng rồi, ông ta thở dài. Sự thù địch trong mắt vơi đi một nửa, thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực. Ông ta vung tay, một lớp kết giới cách âm bằng Mộc khí màu lục nhạt bao trùm lấy toàn bộ căn phòng.

“Ngồi xuống đi,” Sơn ra lệnh, giọng điệu của một trưởng bối. “Các cô cậu nghĩ Trần Quang Hải là nguồn cơn của mọi rắc rối ở Thành Đông này sao? Bọn trẻ ranh các người đang cố dùng thìa để tát cạn một vùng biển đấy.”

Long và Thư liếc nhìn nhau, rồi chậm rãi ngồi xuống, nhưng linh lực vẫn trong trạng thái phòng ngự. Hào khoanh tay trước ngực, chờ đợi.

“Năm trăm năm trước,” Lê Thanh Sơn bắt đầu, giọng kể đều đều như đang đọc một cuốn biên niên sử bụi bặm. “Địa Cầu không hề thiếu thốn linh khí như bây giờ. Tám mươi đến chín mươi phần trăm dân số sinh ra đều có linh căn tự nhiên. Linh khí chảy tràn trề qua mười Cổng Năng Lượng rải rác khắp hành tinh. Đó là thời kỳ hoàng kim của tu luyện.”

“Nhưng linh khí dồi dào quá dẫn đến lạm phát?” Hào chêm vào bằng một thuật ngữ kinh tế, cố gắng tiêu hóa cái quy mô lịch sử đang được bày ra.

“Đúng vậy,” Sơn gật đầu, có chút ngạc nhiên trước sự liên tưởng của Hào. “Bảy tỷ con người, nếu ai cũng hô mưa gọi gió, ai cũng bòn rút linh khí từ thiên nhiên để phục vụ cho sự trường sinh của bản thân, thì Địa Cầu sẽ kiệt quệ. Các bậc đại năng thời đó tính toán rằng, nếu để tự do phát triển, hành tinh này sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng năm mươi năm.”

Lê Anh Thư cau mày, sự nhạy bén của một người làm chiến lược khiến cô lập tức nhìn ra bức tranh tổng thể. “Vì vậy, họ đã tạo ra sự khan hiếm nhân tạo. Một sự thỏa hiệp độc quyền?”

“Chính xác.” Sơn nhếch mép, một nụ cười đắng chát. “Liên minh 9 Môn phái được thành lập. Bọn họ liên thủ lại, dùng những trận pháp khổng lồ - chính là Ngũ Hành Đại Trận - để phong ấn và thu hẹp các Cổng Năng Lượng lại. Họ hạn chế dòng chảy linh khí, đẩy hơn chín mươi phần trăm nhân loại vào trạng thái ‘chưa phát hiện linh căn’. Họ tự phong mình là những người quản lý, định hình lại trật tự thế giới mới dưới vỏ bọc của các tập đoàn, doanh nghiệp.”

“Nói cách khác,” Long cắn răng, ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn. “Hệ thống Linh khí Văn phòng… cái thứ mà chúng ta vẫn cắm mặt vào để tu luyện mỗi ngày, thực chất là một cơ chế phân phối nhỏ giọt. Bọn họ vắt kiệt sức lao động của người thường để đè lên các cánh cổng, và chỉ ban phát lại một chút linh khí cho những nhân sự ‘cấp cao’ ngoan ngoãn.”

“Họ gọi đó là ‘Bản hợp đồng cộng sinh’,” Sơn nhắm mắt lại. “Một sự hy sinh cần thiết để cứu lấy thế giới. Môn phái Trung Hòa của chúng ta - nơi ông nội cậu và ta từng dốc sức cống hiến - là môn phái duy nhất phản đối sự độc tài này. Chúng ta cho rằng Hỗn Độn linh căn có khả năng dung hòa và mở rộng sức chứa của Địa Cầu mà không cần phải tước đoạt quyền tu luyện của nhân loại. Nhưng chúng ta đã thất bại. Trung Hòa bị thanh trừng, các công pháp bị xóa sổ.”

“Chẳng lẽ vì thế mà ông nội bị các môn phái khác thủ tiêu ư?” Hào lẩm bẩm, bàn tay vô thức chạm vào ngực áo. Cuối cùng cậu cũng hiểu lý do vì sao một người tài giỏi như ông nội lại chấp nhận sống một cuộc đời lặng lẽ ở vùng ngoại ô nghèo khó. Không phải ông từ bỏ, mà ông đang chờ đợi một cơ hội để hệ thống này có thể được vá lỗi bằng một người kế thừa.

“Trần Quang Hải không muốn cứu thế giới,” Lê Thanh Sơn mở bừng mắt, sát khí lại bùng lên. “Hắn ta chỉ là một sản phẩm lỗi của hệ thống này. Gia đình hắn từng bị hủy hoại trong một lần Cổng Năng Lượng rò rỉ mà các môn phái cố tình lờ đi để giữ kín bí mật. Bây giờ, hắn muốn dùng Churn Model để phá nát Ngũ Hành Đại Trận ở Thành Đông. Hắn muốn thả rông Cổng Năng Lượng, mặc xác sự xâm lăng của Linh Giới, chỉ để chứng minh hệ thống của Liên minh là một mớ rác rưởi.”

Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng họp C.

Hào nhìn chằm chằm vào biểu đồ doanh thu đang dán trên bức tường phía xa. Trong suốt năm năm qua, cậu luôn tự hỏi tại sao guồng quay công sở lại tàn nhẫn và vô hồn đến vậy. Tại sao những con người bằng xương bằng thịt lại bị biến thành những chỉ số KPIs lạnh lẽo.

Thì ra, tất cả không chỉ là lòng tham của tư bản. Đó là một hệ thống kiểm soát sinh mệnh đã được vận hành từ năm trăm năm trước. Bọn họ, những nhân viên ăn lương tháng, chỉ là những viên gạch sống được nhét vào để chèn lên cánh cửa của thực tại.

Hào đang đối đầu với cái gì thế này? Một gã Phó Giám đốc muốn đốt nhà để trả thù? Hay một Hội đồng Quản trị toàn cầu gồm những kẻ sống hàng thế kỷ đang thao túng sinh mệnh của bảy tỷ người?

“Vậy anh tìm chúng tôi để làm gì?” Anh Thư cất giọng, cố giữ cho giọng nói không bị run. “Nếu đối thủ là cả một hệ thống di sản hàng trăm năm tuổi, ba kẻ nhân viên quèn chúng tôi thì làm được gì?”

Lê Thanh Sơn từ từ đứng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên một tia sáng kiên định, chiếu thẳng vào Trần Phong Hào.

“Ta tìm đến các người, vì trong tay thằng nhóc kia đang giữ mật khẩu quản trị duy nhất có thể thiết lập lại toàn bộ hệ thống này mà không làm nó nổ tung,” Sơn gõ tay lên bàn. “Cậu có Hỗn Độn linh căn. Cậu có công pháp Đạo Lưỡng Nghi. Đã đến lúc quyết định xem cậu muốn tiếp tục làm một nhân viên ngoan ngoãn chờ ngày bị đào thải, hay trở thành kẻ viết lại quy định của công ty này.”

Trong thế giới công sở, có hai loại quy định bất thành văn: một loại cấm bạn mang sầu riêng vào phòng máy lạnh, và loại thứ hai là một hiệp ước ngầm từ năm trăm năm trước nhằm biến toàn bộ nhân viên thành những cục pin sinh học - điều đáng sợ là cả hai đều không thể đàm phán.

— Hết chương 12 —