Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 13

Chương 13: Rượt đuổi trong tầng mây


Chương 13: Rượt đuổi trong tầng mây

“…hay trở thành kẻ viết lại quy định của công ty này.”

Lê Thanh Sơn vừa dứt lời, một tiếng bíp dài và chói tai rạch ngang không gian tĩnh lặng của phòng họp C.

Nó không phát ra từ điện thoại của ai cả. Nó phát ra từ hệ thống loa âm trần, theo sau là tiếng rè rè của sóng radio bị nhiễu. Bức tường Mộc khí màu lục nhạt mà Sơn vừa giăng ra để cách âm đột ngột rung lên bần bật, xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.

Cạch. Cạch. Rào…

Hệ thống rèm sáo điện tử của tất cả các vách kính đồng loạt sập xuống, đóng kín phòng họp. Chốt cửa từ tính nháy đèn đỏ chót, khóa cứng.

Một giọng nữ AI đều đều, vô cảm vang lên từ hệ thống phát thanh của tòa nhà:

“Thông báo khẩn. Phát hiện lỗ hổng bảo mật cấp độ một tại không gian làm việc tầng 16. Quy trình Thanh lọc Nhân sự đã được kích hoạt. Yêu cầu toàn bộ nhân viên không liên quan giữ vị trí, khóa màn hình và không rời khỏi khu vực chỗ ngồi.”

“Thanh lọc nhân sự cái con khỉ!” Long gầm lên, vồ lấy chiếc laptop. Những ngón tay của anh lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, nhưng màn hình chỉ hiện lên một màu xám xịt báo lỗi máy chủ. “Lão Hải khóa chết mạng nội bộ rồi! Lão đang đổ ‘bê tông’ Thổ khí lên toàn bộ các node mạng của tầng này. Lão định chôn sống chúng ta ở đây!”

“Ông ta không cần chôn,” Anh Thư lùi lại, đôi tay bừng lên ánh sáng xanh lam lạnh buốt. Mắt cô dán chặt lên hệ thống vòi phun nước chữa cháy trên trần nhà. “Hệ thống PCCC của Thành Đông được kết nối thẳng với lõi Thủy khí cực Âm từ tầng hầm. Nếu nó xả xuống đây, chúng ta sẽ bị ăn mòn đến tận xương tủy trước khi bộ phận dọn dẹp kịp mang túi đựng rác tới.”

Hào nuốt nước bọt. Được rồi. Quy trình Offboarding khẩn cấp. Không cần bàn giao tài sản, không cần làm lễ chia tay.

“Chú Sơn,” Hào quay sang nhìn người đàn ông lớn tuổi. “Chú có cách nào mở cái cửa đó mà không kích hoạt chuông báo cháy không?”

Sơn hừ lạnh. Ông ta bước tới trước cánh cửa kính cường lực dày hai mươi ly, không thèm dùng đến tay. Ông gõ mạnh đuôi chiếc ô đen xuống thảm trải sàn.

Một chồi non màu xanh biếc đột ngột đâm xuyên qua lớp thảm. Chỉ trong một cái chớp mắt, nó phình to thành một rễ cây khổng lồ, vặn xoắn lấy tay nắm cửa kim loại và nghiền nát chốt khóa điện tử dễ như nghiền một miếng bánh quy khô. Cánh cửa kính vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ li ti, nhưng tuyệt nhiên không một mảnh nào rơi xuống sàn. Chúng bị Mộc khí giữ lơ lửng trong không trung.

“Thanh lọc ta sao? Trần Quang Hải còn phải học lại môn Lịch sử.” Sơn gằn giọng. “Chạy ra thang bộ. Thang máy giờ là quan tài kẽm rồi.”

Cả nhóm lao ra khỏi phòng họp.

Hành lang tầng 16 lúc này giống như một cảnh quay bị lỗi tốc độ. Các nhân viên phòng ban khác đang ngồi cứng đờ tại bàn làm việc, ánh mắt lờ đờ, bị hệ thống Thổ khí đè ép đến mức không thể nhúc nhích. Không khí đặc quánh lại, mang theo một lực hấp dẫn giả tạo khiến mỗi bước chân nặng thêm hàng chục cân.

“Phong Hào.”

Giọng nói ấm áp, hoàn hảo không tì vết của Phó Giám đốc Trần Quang Hải vang lên từ hệ thống loa dọc hành lang.

“Anh đã hy vọng cậu là một nhân sự hiểu chuyện. Một HR giỏi phải biết bảo vệ hệ thống, chứ không phải phá hoại nó. Cậu làm anh rất thất vọng.”

Quản trị rủi ro thất bại. Hào đánh giá tình hình. Cậu luồn tay vào ngực áo, nắm chặt lấy khối mã não đen của Hỗn Nguyên Văn Bút.

“Đừng nghe ông ta nói,” Hào hét lên với Long và Thư. “Lão ta đang dùng sóng âm trộn linh lực để gây ảo giác đấy!”

Hào đẩy luồng Hỗn Độn trong cơ thể mình bung ra, tạo thành một chiếc ô vô hình bao trùm lấy Long và Thư. Ngay lập tức, áp suất Thổ khí đang ép lên vai họ bị trượt đi, rơi tõm vào khoảng không rỗng tuếch của Hỗn Độn.

“Rẽ phải! Tới cửa thoát hiểm!” Hào chỉ đường, đôi mắt cậu lúc này đã nhìn thấu những mảng màu linh khí đang giăng mắc khắp nơi. “Cẩn thận cái máy in, nó đang tích tụ Kim khí đấy!”

Xoẹt!

Hào vừa dứt lời, chiếc máy in mạng cỡ lớn đặt ở góc hành lang đột nhiên gầm lên. Khay giấy mở toang, hàng chục tờ A4 được bơm đầy Kim khí sắc như dao cạo phóng ra như phi tiêu, găm phập vào bức vách thạch cao ngay sát gót chân Thư.

“Mẹ kiếp, đến cái máy in cũng muốn trừ khử mình!” Long chửi thề. Anh rút từ trong túi quần ra một chiếc USB vỏ kim loại, dồn Hỏa khí và Kim khí vào đó, rồi ném thẳng vào bảng mạch của chiếc máy in.

BÙM! Một tiếng nổ chói tai vang lên, kéo theo một cột khói đen sì. Máy in tắt ngúm.

Cả nhóm đạp tung cửa thoát hiểm lao vào buồng thang bộ.

Nhưng cuộc trốn chạy không hề dễ dàng. Thành Đông là một pháo đài được thiết kế để không ai có thể tuồn dữ liệu mật ra ngoài.

Cứ mỗi lần họ chạy qua một tầng lầu, hệ thống linh khí của tầng đó lại được kích hoạt để cản đường. Ở tầng 12 của phòng Thiết kế, hệ thống đèn huỳnh quang nhấp nháy tạo ra những ảo ảnh Hỏa khí làm hoa mắt chóng mặt. Ở tầng 10 của khối Hành chính, những dòng nước từ hệ thống chữa cháy phun ra lạnh buốt, biến các bậc thang thành một máng trượt băng chết người.

“Để tớ!” Thư bước lên trước. Đôi bàn tay cô dang rộng. Luồng Thủy khí thanh khiết từ Băng Tâm Quyết tràn ra, gặp nước chữa cháy bẩn đục của tòa nhà liền lập tức đóng băng chúng lại, tạo thành những bậc thang để cả nhóm có điểm đặt chân.

Họ lao xuống như những bóng ma. Tầng 8. Tầng 5. Tầng 2.

“Sắp đến sảnh rồi!” Long thở dốc, mồ hôi ướt đẫm cái áo polo đen.

“Không ra sảnh chính được,” Hào chặn lại ngay ở chiếu nghỉ tầng 2. Cậu nhìn xuyên qua cánh cửa sắt. Dưới sảnh lúc này, đài phun nước trung tâm đang tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ rực, xoáy sâu xuống lòng đất. Áp lực ở đó đủ sức nghiền nát xương cốt của bất kỳ ai bước vào. “Ông Hải đang mở hé cái van dưới hầm B5. Khu vực sảnh bây giờ là một cỗ máy xay thịt.”

“Thế thì đi ngõ nào? Trèo cửa sổ à?” Long gắt.

“Cổng giao hàng phía sau. Cửa D,” Hào chỉ tay xuống dưới hầm B1. “Chỗ đó dành cho xe tải chở giấy và sách in. Hệ thống quét thẻ ở đó thường xuyên hỏng hóc, phòng Hành chính đã làm đề xuất sửa ba tháng nay nhưng chưa duyệt ngân sách.”

Quy trình hỏng hóc của công ty đôi khi lại là cứu cánh của nhân viên. Hào thầm cảm ơn thói quen quan liêu của khối Back-office.

Họ ngoặt xuống tầng hầm B1. Nơi này nồng nặc mùi xăng dầu và mùi giấy ẩm. Ánh sáng vàng vọt từ mấy bóng đèn tuýp le lói.

Cánh cửa cuốn bằng tôn khổng lồ của khu vực giao hàng đang đóng sập. Bảng điều khiển từ khóa điện tử nhấp nháy màu đỏ rực.

“Để anh.” Long lao tới. Anh áp cả mười đầu ngón tay vào bảng mạch. Luồng Kim khí bàng bạc chui lọt vào các khe hở điện tử, cưỡng ép các bánh răng bên trong phải nhả khớp.

Cạch… Rè rè…

Cửa cuốn từ từ nâng lên, tạo ra một khe hở cao chừng một mét. Gió bên ngoài thốc vào, mang theo màn mưa trắng xóa và hơi lạnh của bầu trời Hà Nội.

“Chạy mau!” Long hét lên.

Thư và Hào lách người chui qua khe hở. Lê Thanh Sơn theo sát phía sau, động tác nhẹ nhàng lướt qua như một cái bóng. Khi Long vừa kịp lăn người ra ngoài, cánh cửa cuốn mất đi sự điều khiển của Kim khí lập tức sập mạnh xuống, rầm một tiếng đinh tai nhức óc, khóa chặt tòa nhà 88 tầng lại.

Cả bốn người đứng dưới mái hiên của khu vực giao hàng, trân trân nhìn ra con hẻm nhỏ vắng tanh đang mờ mịt trong mưa dông.

Hào vuốt mặt, hất mớ tóc ướt sũng dính bết vào trán. Cậu nhìn lại bộ dạng của mình: áo sơ mi trắng lấm lem bụi và dầu mỡ, chiếc cà vạt xám đã bị vứt bỏ từ tầng 10, đôi giày da bong tróc. Cậu quay sang nhìn Đỗ Hoàng Long đang ôm khư khư cái laptop tàn tạ, và Lê Anh Thư, người đang khẽ rùng mình trong bộ váy công sở ướt nhẹp.

Họ đã thoát ra ngoài. Họ không chết.

Nhưng hệ thống của tập đoàn Thành Đông không bao giờ xóa tên những kẻ đào tẩu khỏi danh sách đen. Ngày mai, Hào không thể quẹt thẻ vào tòa nhà đó nữa. Dự án Churn Model vẫn đang chạy. Lão Hải vẫn đang bòn rút sinh lực của mọi người. Cổng Năng Lượng dưới lòng đất vẫn đang chực chờ mở toang.

“Giờ tính sao ông em?” Long hỏi, vuốt nước mưa trên mặt, giọng điệu đã mất đi sự cợt nhả thường ngày. “Anh nghĩ là chúng ta vừa chính thức ghi tên mình vào black list của Thành Đông.”

Hào thò tay vào túi áo ngực. Hỗn Nguyên Văn Bút vẫn nằm im ở đó, ấm áp và vững chãi. Cậu hít một hơi không khí mang theo mùi đất ẩm, khác hẳn cái mùi máy lạnh vô hồn của tầng 15.

“Em cũng không biết nữa,” Hào nhếch mép cười, một nụ cười nửa vời, tự trào. Cậu nhìn tòa nhà kính khổng lồ đang chọc thẳng lên bầu trời xám ngoét. “Nhưng em chắc chắn một điều: Sáng mai em sẽ phải gửi email xin nghỉ việc không báo trước ba mươi ngày và sếp Hạnh sẽ giết em.”

Trong thế giới công sở, có hai loại thủ tục nghỉ việc: một loại là bạn điền form, bàn giao tài sản, ăn bánh kem chia tay; và loại thứ hai là bạn phải đập nát cái máy in mạng, trượt cầu thang bộ xuống mười mấy tầng lầu dưới làn đạn linh khí, để rồi nhận ra mình quên chưa kịp submit bảng chấm công cuối tháng.

— Hết chương 13 —