Chương 11
Chương 11: Mặt nạ rơi
Chương 11: Mặt nạ rơi
Trịnh Văn Minh gập chiếc ô đen lại. Những giọt nước mưa từ tán ô rỏ xuống sàn gỗ của quán Duyên Khởi, chạm đất với âm thanh nặng nề như chì.
Không gian trong quán lúc này đã hoàn toàn bị phong tỏa. Khí áp Thổ - Thủy đan xen từ người gã Trợ lý Đặc biệt giống như một bể cá bằng kính cường lực đang từ từ thu hẹp lại, ép chặt lấy ba người Phong Hào, Hoàng Long và Anh Thư.
Hoàng Long khẽ lùi chân trái về sau một bước. Luồng Kim khí bàng bạc bùng lên bao bọc lấy cánh tay anh, phát ra những tiếng nổ lách tách như điện rò.
“Lão Hải phái chó săn đến dọn dẹp hệ thống rồi à?” Long nhếch mép, ánh mắt sắc như dao găm. “Muốn lấy data thì bước qua xác cái laptop của anh trước nhé.”
Anh Thư không nói một lời. Bầu không khí xung quanh cô đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng. Mặt bàn bằng gỗ sồi bắt đầu xuất hiện những vệt sương trắng xóa.
Hào đứng giữa hai người đồng nghiệp đang sẵn sàng khô máu, khẽ thở dài.
Được rồi. Quy trình xử lý nhân sự vi phạm kỷ luật. Cậu tự nhẩm trong đầu. Bước một: Không để cảm xúc chi phối. Bước hai: Xác định động cơ của đối phương. Bước ba: Đưa ra giải pháp win-win.
“Anh Minh,” Hào lên tiếng, giọng điệu ấm áp và ráo hoảnh như đang hỏi thăm một đồng nghiệp ở máy pha cà phê. “Sếp Hải trả lương OT cho anh bao nhiêu mà anh phải đích thân đi thu hồi tài sản công ty giữa trời mưa gió bão bùng thế này?”
Sự im lặng của Minh là câu trả lời duy nhất. Gã từ từ nâng bàn tay phải lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc luồng Thổ khí chuẩn bị ập xuống để nghiền nát chiếc laptop của Long, toàn thân Minh đột ngột cứng đờ.
Phập.
Một âm thanh kỳ lạ phát ra từ chính lồng ngực của Trịnh Văn Minh. Mặt gã biến sắc. Những đường gân xanh trên cổ gã lồi lên, nhanh chóng chuyển sang màu đen đặc. Lớp vỏ bọc sát thủ văn phòng lạnh lùng sụp đổ hoàn toàn. Minh lảo đảo, khụy một chân xuống sàn gỗ, ôm lấy ngực và ho ra một ngụm máu đen.
Không gian phong tỏa xung quanh lập tức vỡ vụn.
“Cái quái gì…” Long ngớ người, thu hồi Kim khí.
Hào nhíu mày. Dưới góc nhìn của linh căn Hỗn Độn, cậu thấy rất rõ chuyện gì đang xảy ra. Cơ thể của Trịnh Văn Minh lúc này giống như một đường ống dẫn nước thải bị tắc nghẽn. Một luồng năng lượng đen ngòm, đặc quánh sự uất ức, mệt mỏi và tuyệt vọng đang cuồn cuộn chảy qua kinh mạch của gã, bào mòn lục phủ ngũ tạng từ bên trong.
Đó chính là thứ năng lượng tiêu cực từ dự án Churn Model. Minh đang làm vật dẫn để chuyển số linh khí “rác” đó từ Thành Đông về cho Trần Quang Hải. Và gã đang bị nó cắn trả.
Mình đang nhìn thấy một ca burn-out dẫn đến suy đa tạng ở cấp độ tâm linh.
“Tránh ra, Hào!” Anh Thư quát lên khi thấy Hào bước ra khỏi góc bàn, tiến về phía Minh. “Hắn ta đang bị tẩu hỏa nhập ma do ngộ độc trược khí. Cậu chạm vào là chết đấy!”
Hào bỏ ngoài tai. Cậu ngồi xổm xuống trước mặt Trịnh Văn Minh. Gã trợ lý ngước lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự phòng bị và hoang mang.
“Em không có năng lực giết người, yên tâm đi.” Hào giơ hai tay lên, giọng điệu cực kỳ điềm tĩnh. “Và có vẻ như anh đang cần nghỉ ốm gấp đấy.”
Hào áp lòng bàn tay trái lên lưng Minh.
Âm Dương Phân.
Ngay lập tức, chiếc Hỗn Nguyên Văn Bút trong ngực áo Hào rung lên bần bật. Hào biến cơ thể mình thành một khoảng không rỗng lặng. Cực Âm của Hỗn Độn bắt đầu hoạt động, dịu dàng như một chiếc máy hút bụi, lôi tuột mớ năng lượng đen ngòm, đặc quánh đang cắn xé kinh mạch của Minh ra ngoài, dẫn thẳng vào khối đá mã não để tinh lọc.
Cơn đau thắt ngực của Minh dịu lại. Làn da gã dần lấy lại huyết sắc. Gã ngơ ngác nhìn bàn tay trần của một gã nhân viên HR cấp trung vừa cứu mạng mình khỏi bãi lầy trược khí.
“Tại sao…” Minh thở dốc, lau vệt máu trên khóe miệng. “Tại sao cậu lại giúp tôi? Tôi đến đây để thu hồi thiết bị và… xử lý các người.”
“Vì anh trông giống một nhân viên bị sếp ép KPI đến mức sắp đột quỵ hơn là một kẻ phản diện.” Hào nhún vai, thu tay về. “HR thì không thể thấy nhân viên gục ngã mà không sơ cứu được. Quy định an toàn lao động cơ bản thôi.”
Minh cười bẽ bàng. Tiếng cười đắng ngắt vang lên trong không gian tĩnh mịch của quán cà phê. Gã chống tay đứng dậy, dựa lưng vào quầy pha chế. Ánh mắt gã nhìn Hào đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự đánh giá kẻ dưới, mà là sự kiêng dè xen lẫn kính trọng đối với một thứ quyền năng gã không thể hiểu nổi.
“Các người không biết mình đang động vào cái gì đâu,” Minh nói, giọng khàn đi. “Cái bảng dữ liệu Churn Model đó… nó không chỉ là thứ để vắt kiệt sức lao động.”
“Bọn tôi biết nó dùng để đục tường hầm B5,” Long gắt, ôm chiếc laptop vào lòng. “Lão Hải đang muốn phá vỡ ranh giới thực tại đúng không?”
“Không,” Minh lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự kinh hoàng. “Lão ta phá vỡ ranh giới. Cái Cổng Năng Lượng dưới tòa nhà Thành Đông… nó vốn dĩ đã tự mở rồi.”
Thư khẽ rùng mình. “Cái gì?”
“Hai mươi năm nay, chất lượng linh khí trên Địa Cầu suy giảm, ranh giới với Linh Giới mỏng đi. Cái cổng dưới tầng hầm B5 luôn chực chờ nứt toác ra để đưa các thực thể dị biệt tràn vào.” Minh nhắm mắt lại, dường như đang nhớ lại một ký ức tồi tệ. “Tòa nhà 88 tầng của Thành Đông được xây dựng ngay trên cổng năng lượng. Cấu trúc khổng lồ đó, cộng với sức ép công việc, sự căng thẳng và uất ức của hàng ngàn nhân viên… chính là một ‘hòn đá tảng’ bằng Thổ khí cực Âm để đè cái cổng đó lại.”
Hào sững người.
Một cái van xả.
Hóa ra sự nhàm chán, mệt mỏi và những cơn stress kinh niên ở Thành Đông không phải là sản phẩm phụ của môi trường công sở. Nó được cố tình tạo ra. Áp lực của dân văn phòng được thu thập lại để làm một tấm khiên chống lại sự xâm lăng của chiều không gian khác.
“Nếu vậy thì sếp Hải đang làm việc tốt? Chúng ta đã hiểu lầm ông ấy ư?” Hào cau mày, logic bắt đầu đứt gãy.
“Lão ta từng làm vậy,” Minh cay đắng đáp. “Nhưng con người luôn thay lòng. Để đối phó với áp lực từ Linh Giới, cần rất nhiều năng lượng. Nhưng vài tháng trở lại đây, lão Hải đã lén dùng dự án Churn Model để… chuyển hướng một phần tư dòng năng lượng tiêu cực đó vào chính cơ thể lão.”
“Lão ta muốn thăng cấp?” Thư cắn môi, sắc mặt tái nhợt. “Dùng trược khí để đẩy nhanh quá trình tụ linh? Lão ta điên rồi! Thăng cấp bằng năng lượng âm cực chẳng khác gì uống doping liều cao hằng ngày cả!”
“Và đó là lý do hôm qua phòng server bị sập, và radar của anh đo được cái tần số rùng rợn kia,” Long đập mạnh tay xuống bàn, giọng đầy phẫn nộ. “Tấm khiên đang nứt ra. Linh Giới đang rò rỉ vào Thành Đông!”
“Ông ta cần dữ liệu của cậu, Phong Hào,” Minh nhìn thẳng vào cậu. “Để tối ưu hóa việc bóc lột. Cậu đệ trình bộ tiêu chí đó, hệ thống sẽ đẩy mức độ stress của nhân viên lên tối đa hòng bù đắp cho phần năng lượng mà lão ta ăn cắp. Họ sẽ không chỉ nghỉ việc. Họ sẽ cạn kiệt sinh lực đến mức không thể phục hồi.”
Hào cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Đằng sau những bảng mô tả công việc, những email thúc giục tiến độ, những thông báo trừ lương đi muộn… là một cỗ máy xay thịt đúng nghĩa đen. Đồng nghiệp của cậu, chị Linh, chị Hạnh, anh Tuấn lái xe… tất cả đều đang bị hệ thống này nhai nuốt từng ngày để nuôi dưỡng tham vọng của một gã Phó Giám đốc.
Tớ từng nghĩ làm HR là phải đứng giữa sự tàn nhẫn của công ty và quyền lợi của người lao động. Hào tự nói với chính mình. Nhưng tớ chưa bao giờ được training để giải quyết việc công ty đang biến nhân viên thành ‘vật tế thần’ tâm linh.
Minh vuốt lại nếp nhăn trên áo vest. Gã đi ra phía cửa kính, nhặt chiếc ô đen lên.
“Ông ấy là người có ơn đối với tôi. Ông ấy đã nuôi tôi từ khi tôi còn nhỏ,” Minh thì thầm, giọng nói vỡ vụn. “Nhưng tôi không muốn làm cỗ máy chứa rác cho tham vọng của ông ấy nữa.”
Minh đẩy cửa bước ra ngoài trời mưa tầm tã. Trước khi khuất bóng, gã quay đầu lại, để lại một câu nói khô khốc:
“Tôi chưa thấy gì ở đây cả. Dữ liệu trên máy của các người… coi như đã bị xóa. Chúc may mắn, Trần Phong Hào.”
Cánh cửa kính đóng lại, để lại ba con người ngồi trân trân trong góc quán cà phê tăm tối. Tiếng mưa bên ngoài hòa cùng tiếng chuông gió nghe rợn ngợp lạ thường. Bức màn nhung che đậy Thành Đông đã hoàn toàn bị xé toạc.
Trong thế giới công sở, có hai loại môi trường độc hại: một loại khiến bạn muốn nộp đơn xin nghỉ việc mỗi sáng thức dậy, và loại thứ hai âm thầm bòn rút sự sống của bạn để chặn một cái hố đen không gian ngay dưới bãi gửi xe công ty.
— Hết chương 11 —