Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 10

Chương 10: Tần số dưới lòng đất


Chương 10: Tần số dưới lòng đất

Sáu giờ mười lăm phút chiều. Quán cà phê Duyên Khởi.

Bên ngoài cửa kính, cơn mưa dông đầu mùa hè trút xuống xối xả, rửa trôi cái nóng oi ả của Hà Nội nhưng không thể gột sạch luồng Thổ khí bạo ngược vẫn còn lởn vởn trong tâm trí Hào. Cậu ngồi ở góc trong cùng, hai tay ôm lấy cốc trà hoa cúc nóng mà chú Minh vừa mang ra, nhưng các đầu ngón tay vẫn lạnh toát.

Đỗ Hoàng Long và Lê Anh Thư đã ngồi đó từ trước. Long đang gõ phím côm cốp trên chiếc laptop dán đầy sticker các hãng công nghệ, trong khi Thư nhẩn nha dùng thìa khuấy đều ly Americano đá, đôi mắt không rời khỏi những dòng code xanh rờn đang chạy trên màn hình của Long.

“Lão Hải thực sự đã test linh căn của cậu ngay giữa văn phòng?” Thư lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng đuôi lông mày khẽ nhíu lại. “Đẩy Thổ khí áp chế vào một người ‘chưa phát hiện linh căn’ có thể gây tổn thương nội tạng. Đó là hành vi vi phạm nguyên tắc cơ bản.”

“Tớ không sao,” Hào lắc đầu. “Cái ‘bộ đệm’ của tớ đã xử lý gọn gàng rồi. Nhưng ông ta đã bắt đầu nghi ngờ. Sếp Hải yêu cầu tớ nộp bản nháp khung tiêu chí cho cái Churn Model ngay trước khi tan làm. Tớ đã gửi một bản báo cáo dài ba mươi trang toàn chữ, quy kết nguyên nhân stress của nhân viên cho quy trình duyệt giấy tờ của phòng Hành chính.”

Long bật cười một tiếng khô khốc, mắt vẫn dán vào màn hình. “Khá đấy ông em. Ném cứt sang phòng ban khác là kỹ năng sinh tồn cơ bản của dân công sở. Nhưng cái báo cáo đó chỉ câu giờ được tối đa hai mươi bốn tiếng thôi. Khi lão Hải đọc xong đống rác ngôn từ đó và nhận ra mày không đả động gì đến ‘tần số cảm xúc’, lão sẽ gọi mày lên thớt.”

“Vậy nên chúng ta mới ở đây,” Hào đáp, kéo ghế xích lại gần bàn. Cậu đặt tay trái lên mặt gỗ, chủ động kích hoạt Âm Dương Phân. Một lớp màng lọc Hỗn Độn vô hình bao trùm lấy góc bàn, triệt tiêu mọi dao động linh khí phát ra từ ba người họ, biến góc nhỏ này thành một điểm mù hoàn hảo. “Anh Long, đường ping ẩn anh thả vào hệ thống lúc trưa có thu được gì không?”

Long gập màn hình laptop xuống một nửa, xoay nó về phía Hào và Thư. Trên màn hình là một mô hình 3D thô sơ mô phỏng tòa nhà 88 tầng của Thành Đông.

“Anh đã men theo cái IP ở tầng hầm B5. Khu vực đó được mã hóa bằng một lớp tường lửa Thổ hệ cực kỳ nguyên thủy nhưng lại dày đặc đến mức vô lý,” Long chỉ bút bi vào tầng đáy của mô hình, nơi đang chớp nháy màu đỏ sậm. “Anh không thể xuyên qua nó, nhưng anh đã đo được áp suất năng lượng ở bề mặt. Các cậu nhìn này.”

Long bấm phím Enter. Mô hình tòa nhà bắt đầu chuyển động. Những dòng năng lượng màu xám và đen - đại diện cho sự mệt mỏi, uất ức và chán nản của nhân sự từ các tầng - bị đài phun nước ở sảnh hút vào, rồi cuồn cuộn đổ dồn xuống tầng hầm B5.

“Nó không ngừng tích tụ,” Thư nhận xét, tư duy chiến lược của cô lập tức phân tích biểu đồ. “Với lượng năng lượng âm tính khổng lồ đổ vào mỗi ngày như vậy, tầng hầm B5 đáng lẽ phải nổ tung vì quá tải từ lâu rồi. Trừ phi…”

“Trừ phi nó không được lưu trữ. Mà nó đang bị tiêu thụ,” Hào tiếp lời, nhớ lại bài giảng của ông nội trong cầu thang bộ. “Nước chảy thì phải có chỗ thoát. Lão Hải đang dùng lượng năng lượng tiêu cực đó để nuôi một cái gì đó, hoặc… để bào mòn một cái gì đó.”

Long búng tay đánh chát. “Bingo. Anh đã thử chạy giả lập. Lượng cực Âm linh khí này mang tính chất ăn mòn rất cao. Nếu mày liên tục dội nó vào một điểm cố định, nó có thể phá vỡ cả những cấu trúc linh khí bền vững nhất.” Long ngập ngừng một chút, sắc mặt trở nên hiếm khi nghiêm túc. “Hơn nữa… hôm qua lúc phòng server sập, máy đo dao động của anh có ghi nhận một hiện tượng lạ.”

“Hiện tượng gì?” Hào và Thư đồng thanh hỏi.

Long mở một file âm thanh. Một tiếng ù… ù… ù… rè rè phát ra từ loa máy tính.

Cùng lúc đó, chiếc bút Hỗn Nguyên trong túi áo Hào đột ngột rùng mình, nóng lên như một hòn than. Không gian xung quanh Hào dường như rung lên bần bật trong tích tắc rồi trở lại bình thường.

“Tần số này… anh đã quét qua toàn bộ cơ sở dữ liệu. Nó không thuộc về Kim, Mộc, Thủy, Hỏa hay Thổ. Nó nằm ngoài dải tần số của Ngũ Hành,” Long nhìn thẳng vào Hào. “Anh từng nghĩ linh căn của mày là đồ dị biệt. Nhưng cái tần số phát ra từ hầm B5 lúc hệ thống quá tải hôm qua… nó còn dị biệt hơn.”

Thư khẽ rùng mình. Đôi bàn tay đang đặt trên bàn của cô bất giác siết chặt lại, làm mặt nước trong ly Americano đóng băng một lớp mỏng trên bề mặt.

“Tớ từng đọc một tài liệu cổ,” Thư lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng giấu không được sự căng thẳng. Cô thận trọng lựa chọn từ ngữ, không để lộ nguồn gốc của tài liệu đó. “Nó nói rằng Địa Cầu được bảo vệ bởi những lớp khóa tự nhiên. Khi một lớp khóa bị bào mòn, áp suất từ ‘bên ngoài’ sẽ tràn vào, mang theo những tần số… không thuộc về thế giới con người.”

Cô ngước lên nhìn hai người đồng nghiệp.

“Tầng hầm B5 không phải là phòng máy phát điện,” Thư gằn từng chữ. “Lão Hải không tối ưu hóa cái gì cả. Lão đang dùng sự kiệt quệ của cả cái công ty này làm một cái máy khoan, để đục thủng một thứ gì đó nằm dưới móng tòa nhà.”

Cả góc quán chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài mái hiên bỗng trở nên chát chúa.

Bộ não HR của Hào chạy hết công suất. Thu thập năng lượng tiêu cực. Ăn mòn cấu trúc. Tần số ngoại lai. Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau thành một bức tranh tàn khốc.

Dự án Churn Model chính là mũi khoan. Và nếu Hào hoàn thiện bộ tiêu chí “Trạng thái năng lượng” mà sếp Hải yêu cầu, cậu sẽ trở thành kẻ kích hoạt cỗ máy đó chạy với công suất tối đa.

Bíp… Bíp… BÍP.

Phần mềm giám sát hệ thống trên màn hình của Long đột nhiên rú lên những hồi còi chói tai. Toàn bộ mô hình 3D của tòa nhà Thành Đông trên màn hình nhấp nháy ánh sáng đỏ rực. Một bảng thông báo to đùng nhảy xổ ra, chặn kín mọi dòng code:

[CẢNH BÁO MỨC ĐỘ 1: XÂM NHẬP TRÁI PHÉP - DỮ LIỆU ĐANG BỊ RÚT NGƯỢC]

“Cái gì thế này?” Thư chồm người tới.

Long vồ lấy bàn phím, những ngón tay gõ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. “Có người đang can thiệp vào đường ping ẩn của anh! Nó không chỉ bẻ khóa ngược lại, mà nó đang… hút data từ máy anh!” Long chửi thề một tiếng cực lớn. “Lão Hải! Lão ta đã cài bẫy định tuyến ngược vào trong thư mục Churn Model! Lão biết chúng ta đang theo dõi lão!”

“Ngắt kết nối ngay!” Hào hét lên.

Nhưng trước khi ngón tay của Long kịp chạm vào nút nguồn, một tiếng RẮC vang lên chát chúa.

Bóng đèn sợi đốt trên trần quán cà phê vụt tắt ngấm. Chiếc loa cổ đang phát bản nhạc acoustic rên lên một tiếng rè rè rồi im bặt.

Không chỉ là mất điện. Toàn bộ không gian trong quán Duyên Khởi dường như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt. Lớp màng lọc Hỗn Độn do Hào tạo ra trên mặt bàn bị nghiền nát chỉ trong một phần nghìn giây như một tờ giấy mỏng. Áp suất linh khí tụt thê thảm, thay vào đó là một luồng Thổ khí đen ngòm, mang theo sự tĩnh lặng của nấm mồ, ùa vào từ mọi khe hở của cánh cửa kính.

Vài vị khách trong quán không có linh căn lập tức ngất xỉu gục xuống bàn. Long và Thư, dù là những tu sĩ có hạng, cũng phải chống tay xuống mặt bàn, lồng ngực phập phồng hứng chịu áp lực.

Trong bóng tối tĩnh mịch của quán cà phê, tiếng chuông gió ở cửa chính khẽ kêu lên leng keng. Cánh cửa kính bị đẩy vào.

Một bóng người cao lớn mặc vest xám bước qua ngưỡng cửa, trên tay cầm một chiếc ô màu đen gõ nhịp đều đặn xuống sàn gỗ. Trịnh Văn Minh đứng đó, khuôn mặt khuất trong bóng tối, nhưng giọng nói đều đều vô cảm của gã thì vang lên rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng đến gai người:

“Sếp Hải rất thất vọng về tiến độ dự án của cậu, Phong Hào. Ông ấy bảo tôi xuống đây để giúp các cậu… kết thúc cuộc họp.”

Trong thế giới công sở, có hai loại cảnh báo đỏ: một loại là khi hệ thống báo lỗi hết dung lượng máy chủ, và loại thứ hai là khi bạn nhận ra ban Giám đốc đang dùng sinh lực của toàn công ty để đào một cái hố đen dưới bãi gửi xe, còn bạn thì vô tình có tên trong danh sách phải dọn dẹp nó.

— Hết chương 10 —