Chương 09
Chương 09: Áp lực
Chương 9: Áp lực
Sáng thứ Tư, sáu mươi tiếng kể từ khi nhận dự án Churn Model.
Phong Hào ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím. Khác với mọi ngày, cậu không xử lý hồ sơ nhân sự hay tính toán quỹ lương. Cậu đang làm một việc đòi hỏi chất xám cao hơn nhiều: bịa ra một bản báo cáo trông có vẻ cực kỳ nguy hiểm nhưng thực chất lại hoàn toàn vô hại.
Nghệ thuật của việc giấu một cái cây là đặt nó vào trong một khu rừng, Hào tự nhủ. Nghệ thuật của việc che giấu việc mình đã biết sếp đang hút linh khí, là nộp cho sếp một bảng phân tích tâm lý dài ba mươi trang với đầy rẫy các thuật ngữ hàn lâm.
Cậu nhúng các chỉ số về “thời gian log-in”, “tần suất sử dụng máy in” và “tỷ lệ xin nghỉ phép ốm” vào một ma trận đánh giá hiệu suất. Tất cả đều là dữ liệu thật mà cậu xin từ các phòng ban, nhưng được xào nấu lại để chỉ ra rằng: nhân viên đang stress vì… quy trình hành chính quá rườm rà, chứ không phải vì bị một cái đài phun nước ở sảnh hút cạn sinh lực.
“Hào,” tiếng chị Linh cất lên từ phía đối diện, phá vỡ luồng suy nghĩ của cậu. Giọng chị không oang oang như mọi khi, mà bị ép xuống thành một tiếng thì thào khẩn trương. “Thu tab Facebook lại đi. Không khí tầng mình hôm nay kỳ lắm.”
Hào dừng tay. Cậu không mở Facebook, nhưng cậu cũng cảm nhận được điều chị Linh vừa nói.
Bầu không khí Thổ hệ trầm mặc, tĩnh lặng thường ngày của tầng 15 đang bị một thứ gì đó đè bẹp. Cảm giác giống như có một khối chì khổng lồ vừa được đặt lên nóc tầng lầu, từ từ nén mọi thứ xuống. Tiếng lách cách gõ phím xung quanh thưa dần rồi tắt hẳn. Mấy đồng nghiệp đang pha cà phê ở khu pantry cũng im bặt, lẳng lặng cầm cốc rón rén bước về chỗ ngồi.
Ting.
Cửa thang máy số Một - chiếc thang máy chuyên dụng hiếm khi dừng ở các tầng thấp - chầm chậm mở ra.
Trần Quang Hải bước ra thảm hành lang. Theo sát phía sau, cách đúng một bước chân, là Trịnh Văn Minh với bộ vest xám phẳng lì quen thuộc. Sự xuất hiện của Phó Giám đốc điều hành tại khu vực làm việc của nhân viên quèn giống như việc một con cá mập trắng bất thình lình bơi vào hồ cá Koi. Toàn bộ ôxy trong phòng như bị rút cạn.
Cánh cửa phòng làm việc của Trưởng phòng Nhân sự bật mở. Chị Hạnh bước ra, khuôn mặt sắc sảo thường ngày nay hơi căng lại, nhưng vẫn giữ được nét điềm tĩnh chuyên nghiệp.
“Sếp Hải,” chị Hạnh cất giọng, chủ động bước ra chặn giữa lối đi. “Sếp ghé qua phòng em có chỉ đạo gì gấp ạ? Để em cho các bạn chuẩn bị phòng họp.”
Hải dừng bước. Ông ta mỉm cười, một nụ cười ấm áp, hoàn hảo, không có lấy một tì vết. Nhưng luồng Thổ khí tỏa ra từ người ông ta thì sắc bén và nặng nề đến nghẹt thở.
“Không cần phiền phức thế đâu, Hạnh,” Hải đáp, giọng điệu thân tình như một người anh lớn. “Anh đi họp dưới tầng 10, tiện đường ghé qua xem tình hình anh em khối Nhân sự dạo này thế nào. Mọi người cứ làm việc bình thường đi.”
Nói là “cứ làm việc bình thường”, nhưng đôi mắt sâu thẳm của Hải đã lướt qua vai chị Hạnh, ghim thẳng vào góc bàn làm việc nằm sát cửa sổ.
Mục tiêu bị khóa. Bộ não HR của Hào lập tức phát ra cảnh báo đỏ.
Trần Quang Hải nhẹ nhàng lách qua chị Hạnh bằng một phong thái không thể bắt bẻ, sải những bước dài tiến về phía bàn làm việc của Phong Hào. Trịnh Văn Minh đi theo sau, luồng Thổ - Thủy khí trên người gã dao động nhẹ, tạo ra một rào chắn vô hình ngăn những ánh mắt tò mò xung quanh.
“Phong Hào,” Hải cất tiếng gọi khi cách bàn cậu chừng một mét.
“Dạ, sếp.” Hào đứng bật dậy, hai tay chắp trước bụng theo đúng tư thế tiếp đón tiêu chuẩn. Cậu cố tình để vai mình hơi chùng xuống một chút, tạo ra vẻ lúng túng tự nhiên của một nhân viên cấp thấp khi bất ngờ bị Big Boss viếng thăm.
“Ngồi đi, ngồi đi. Anh chỉ tạt qua hỏi thăm chút thôi,” Hải xua tay, nhưng không đứng xa ra. Ông ta bước tới, tì một tay lên vách ngăn bằng kính của bàn Hào.
Rắc…
Một âm thanh cực nhỏ vang lên. Mặt kính cường lực mười ly hơi rạn đi ở góc do áp suất từ bàn tay của Phó Giám đốc ép xuống. Luồng Thổ khí bạo ngược, mang tính chất “áp chế” hoàn toàn khác biệt với sự “ổn định” của tầng 15, đổ ập lên đầu Hào. Khí lạnh chạy dọc sống lưng cậu.
“Hôm qua Minh có báo cáo lại với anh,” Hải chậm rãi nói, nụ cười vẫn không tắt. “Rằng dự án Churn Model có vẻ khiến cậu phải chạy vạy khá vất vả. Lên tầng 30 khảo sát thực địa, rồi lại có mặt ở phòng máy chủ tầng 25 đúng vào lúc hệ thống sập nguồn. Thật là trùng hợp.”
Giọng ông ta êm ái, nhưng từng từ thốt ra đều mang theo sức nặng của một lời kết tội ngầm. Căn phòng im phăng phắc. Chị Linh ngồi đối diện đã cứng đờ người, cúi gằm mặt xuống bàn, thậm chí không dám thở mạnh.
Được rồi. Quy trình xử lý khủng hoảng cấp độ ba. Đừng phòng ngự. Hãy dùng sự nhiệt tình của một kẻ ngốc để phản đòn.
“Dạ vâng, đúng là trùng hợp thật sếp ạ,” Hào đáp, hơi mở to mắt, giọng điệu pha chút phàn nàn rất “dân công sở”. Cậu luồn tay phải vào túi quần, khẽ cấu mạnh vào đùi mình để duy trì sự tỉnh táo. “Hôm qua em cần gấp file log-in của khối Marketing nên chạy lên tầng 30 giục họ. Khổ nỗi bên IT lại cứ ngâm cái ticket của em. Mà deadline sếp giao lại gấp, nên em đành phải mò lên tận phòng server tầng 25 để ‘đứng trực’ bắt anh Long xuất data cho bằng được.”
Hào cười khan, gãi gãi đầu. “Ai ngờ em vừa lên tới nơi thì chập điện. Em suýt nữa thì bị kẹt trong thang máy lúc đi xuống. Trải nghiệm nhớ đời luôn ạ.”
Trịnh Văn Minh đứng phía sau khẽ nhíu mày. Lời giải thích này hoàn toàn hợp lý về mặt quy trình văn phòng: HR giục data, IT chây ì, và nhân viên phải đi “đòi nợ” trực tiếp. Nó lý giải hoàn hảo cho sự có mặt của Hào ở hai điểm nóng nhất tòa nhà.
Nhưng Trần Quang Hải không dễ bị thuyết phục bởi logic thông thường.
“Một nhân sự mẫn cán,” Hải gật gù. Ông ta rời tay khỏi vách ngăn, bước thêm nửa bước, tiến sát vào cạnh bàn làm việc của Hào. Bàn tay to lớn của ông ta nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn gỗ sồi nguyên khối.
Bùm.
Hào cảm nhận được điều đó ngay lập tức. Hải không dùng lực vật lý. Ông ta đang đẩy một luồng linh lực Thổ hệ cực mạnh, mang tính dò xét, chạy dọc theo mặt bàn, truyền thẳng qua những thớ gỗ để chạm vào tay Hào đang tì trên mép bàn. Một bài kiểm tra linh căn ép buộc, thô bạo và không thể né tránh.
Ông ta muốn xem mình thực sự có giấu giếm cảnh giới tu luyện nào không.
Khối Hỗn Độn trong người Hào theo bản năng bắt đầu sục sôi, định bùng lên phản kháng lại luồng khí xa lạ. Nếu điều đó xảy ra, Hải sẽ nhận ra cậu không phải là một “người thường”. Vỏ bọc sẽ vỡ nát.
“Bình tâm,” một giọng nói khàn đục vang lên trong tâm trí Hào. Hỗn Nguyên Văn Bút đang nằm im trong túi áo ngực khẽ tỏa nhiệt. “Hỗn Độn là khoảng không. Cháu không cần đẩy lùi núi đá, cháu chỉ cần trở thành một khe nứt để đá trôi qua.”
Hào cắn chặt răng, nín thở. Cậu buông lỏng hoàn toàn sự phòng ngự. Thay vì gồng mình chống lại luồng Thổ khí nặng nề của Hải, cậu mở rộng các “giác quan” linh khí của mình, để mặc cho năng lượng của sếp Hải tràn vào. Nhưng nó không đi vào đan điền hay kinh mạch của Hào, mà bị Hỗn Nguyên Văn Bút hút sạch như một miếng bọt biển khổng lồ, rồi khuếch tán vào hư vô.
Đối với Hải, cảm giác lúc này giống như ông ta vừa ném một hòn đá xuống giếng sâu và không nghe thấy bất kỳ một tiếng vang nào vọng lại. Không có sự kháng cự, không có sóng linh lực. Trần Phong Hào trước mặt ông ta rỗng tuếch. Tinh khiết là một kẻ bất tài không có lấy một mẩu linh căn.
Hải nheo mắt lại. Sự nghi ngờ xẹt qua đáy mắt ông ta trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Ông ta từ từ thu tay về. Mặt bàn gỗ sồi khẽ kêu cọt kẹt như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.
“Anh rất thích sự chủ động của cậu,” Hải mỉm cười trở lại, vỗ nhẹ lên vai Hào bằng một cái vỗ đậm chất sếp lớn khích lệ nhân viên. “Nhưng nhớ chú ý an toàn. Có những dữ liệu, dù cần gấp đến mấy, cũng không đáng để chúng ta phải đứng quá gần những nơi dễ… chập cháy.”
“Vâng, em ghi nhận ạ. Lần sau em sẽ gửi email nhắc nhở thêm vài lần thay vì lên tận nơi,” Hào gật đầu, nở nụ cười ngoan ngoãn.
“Chiều nay anh cần bản nháp khung tiêu chí. Gửi qua sớm cho anh nhé.” Hải dứt lời, xoay người bước đi. Minh gật đầu nhẹ với Hào rồi nhanh chóng bước theo sếp.
Cho đến khi tiếng ting của thang máy vang lên và bóng hai người khuất hẳn, không khí trên tầng 15 mới từ từ giãn ra. Tiếng thở phào đồng loạt vang lên từ các dãy bàn. Chị Linh gục hẳn đầu xuống bàn phím, rên rỉ: “Trời ơi, sếp lớn đi tuần mà tim chị đập như muốn rớt ra ngoài.”
Chị Hạnh bước tới cạnh bàn Hào, gõ nhẹ đốt ngón tay lên mặt kính. Đôi mắt sắc sảo của chị nhìn chằm chằm vào vết rạn nhỏ xíu ở góc vách ngăn.
“Cậu có mười phút để ra khu pantry uống nước cho tỉnh táo,” Chị Hạnh nói, giọng nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại che giấu sự lo lắng. “Sếp Hải không bao giờ đích thân xuống tận nơi chỉ để hỏi tiến độ một dự án. Cậu đang đào bới cái gì đấy, Phong Hào?”
“Một mớ bùng nhùng thôi chị ạ,” Hào đáp, mỉm cười yếu ớt. Cậu rút tờ khăn giấy, lau sạch lớp mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay. “Em đi uống cốc nước đây.”
Hào bước ra khu vực pantry vắng vẻ, rót cho mình một ly nước lọc. Cậu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên lớp kính cửa sổ. Trông cậu vẫn là một gã nhân sự bình thường, với bộ áo sơ mi trắng nhàu nhĩ và chiếc cà vạt xám rẻ tiền.
Nhưng cuộc kiểm tra vừa rồi đã cho cậu một đáp án rõ ràng. Trần Quang Hải đã đánh hơi thấy sự bất thường sau vụ sập server. Lão ta đang tìm kiếm kẻ phá đám, và Phong Hào hiện đang đứng ở vị trí số một trong danh sách nghi phạm. Sự bảo kê từ cái nhãn mác “người thường” đã bắt đầu rạn nứt. Nếu lão Hải quyết định dùng các biện pháp mạnh tay hơn thay vì chỉ dò xét ngầm, Hỗn Nguyên Văn Bút cũng không thể che giấu cho cậu mãi được.
Cậu móc điện thoại ra, mở nhóm chat “Task-force Phi Lợi Nhuận”.
Trần Phong Hào: “Tớ cần một kế hoạch phản công. Chúng ta không thể chỉ đứng nhìn nữa.”
Cậu nhấn nút Gửi. Đã qua rồi cái thời làm “rễ cây nương theo dòng nước”. Nếu dòng nước đó là chất độc, thì rễ cây buộc phải tìm cách đập vỡ cỗ máy bơm.
Trong thế giới công sở, có hai loại áp lực: một loại đến từ đống deadline đang đến hạn, và loại thứ hai đến từ việc sếp lớn đích thân đi thang máy xuống tận bàn làm việc của bạn chỉ để hỏi thăm sức khỏe.
— Hết chương 09 —