Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 08

Chương 08: Thám tử văn phòng


Chương 8: Thám tử văn phòng

Sáng thứ Ba, nhóm chat Zalo có tên “Task-force Phi Lợi Nhuận” chính thức đi vào hoạt động. Thành viên gồm ba người. Không có avatar nhóm. Không có tin nhắn chào buổi sáng đính kèm hình hoa sen.

Tin nhắn đầu tiên xuất hiện lúc chín giờ mười lăm phút, từ Đỗ Hoàng Long: “Tầng 25. Máy lọc nước góc hành lang. Có đồ cho mượn.”

Hào khóa màn hình điện thoại, thở dài. Cậu đứng dậy, cầm theo chiếc cốc sứ in logo công ty, nói vọng sang bàn đối diện. “Chị Linh, em lên khối IT xin lại mấy file log-in hôm qua bị lỗi nhé.”

“Lên đấy nhớ cẩn thận, bọn IT dạo này đang cắn càn vì vụ sập server đấy. Cứ đổ tại phòng ban khác dùng quá dung lượng.” Chị Linh dặn dò, tay vẫn thoăn thoắt gõ thư mời phỏng vấn.

Hào gật đầu, bước ra khỏi khu vực Thổ hệ tĩnh lặng của tầng 15. Kể từ sau khi kích hoạt thành công bước Âm Dương Phân, giác quan của Hào đã nhạy bén hơn hẳn. Cậu không cần chạm tay vào Văn Bút mới nhìn thấy các luồng linh khí nữa. Giờ đây, chỉ cần tập trung, không gian văn phòng lập tức hiện ra dưới dạng một bản đồ nhiệt khổng lồ.

Cậu bấm thang máy lên tầng 25. Khác với sự bạo động ngày hôm qua, khu vực IT hôm nay được bao phủ bởi một luồng Kim khí phòng ngự dày đặc, giống như một con nhím đang xù lông.

Hoàng Long đang đứng ở khu vực máy lọc nước, tay cầm một ly giấy, mắt dán vào điện thoại. Thấy Hào bước tới, Long không ngẩng lên, chỉ dùng chân đẩy nhẹ một chiếc hộp giấy nhỏ xíu về phía Hào.

“Bên trong là Tai Nghe Tần Số Thiên Lý,” Long nói nhanh, miệng lầm bầm như đang đọc tin nhắn. “Anh độ lại từ một cặp tai nghe True Wireless hàng nhái mua trên Shopee. Đã khắc thêm một mạng lưới vi trận phản hồi âm thanh bên trong củ loa.”

“Chức năng của nó là gì ạ?” Hào nhặt chiếc hộp lên, trượt nắp ra. Bên trong là hai chiếc tai nghe màu trắng, trông rẻ tiền và bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

“Quét và phân tích dao động linh khí trong bán kính hai trăm mét. Thay vì nghe nhạc, mày sẽ nghe được sự thay đổi của áp suất năng lượng. Âm thanh càng trầm, lực hút càng mạnh.” Long liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng. “Lão Hải giao cho mày theo dõi ‘trạng thái năng lượng’ đúng không? Cắm cái tai nghe này vào, đi dạo một vòng các tầng, mày sẽ biết lão đang thực sự hút cái gì. Nhớ bật một cái podcast HR nào đó trên điện thoại làm vỏ bọc.”

Hào nhét hộp tai nghe vào túi quần. “Còn anh với Thư thì sao?”

“Thư đang cắm rễ trên tầng 30, dùng quyền kiểm soát chiến dịch nội bộ để map lại biểu đồ cảm xúc của nhân sự khối kinh doanh. Anh thì đang thử chọc một cái lỗ nhỏ vào tường lửa bảo vệ cái thư mục Churn Model của lão Hải.” Long nhếch mép. “Mười lăm phút nữa, anh em mình sẽ có một bảng đối chiếu dữ liệu real-time. Cứ đi thu thập data đi ông em.”

Hào gật đầu, quay lưng bước về phía thang máy.

Một chiến dịch trinh sát được ngụy trang dưới hình thức đi dạo văn phòng. Hào tự nhủ, lôi cặp tai nghe ra nhét vào tai, tiện tay bật một tập podcast về Nghệ thuật Đàm phán Lương.

Ngay khi kết nối bluetooth được thiết lập, tiếng của vị chuyên gia nhân sự trên podcast lập tức bị đẩy xuống làm nền. Choán lấy màng nhĩ Hào là một thế giới âm thanh hoàn toàn khác. Tiếng róc rách của Thủy khí chảy qua các đường ống nước. Tiếng lách cách sắc lẹm của Kim khí phát ra từ máy in mạng.

Hào bấm thang máy lên tầng 30 - đại bản doanh của phòng Marketing.

Vừa bước ra khỏi cửa thang máy, một làn sóng âm thanh ồn ào dội thẳng vào tai cậu. Không phải tiếng người nói chuyện, mà là tiếng gầm rú của Hỏa khí. Dưới góc nhìn linh khí, tầng 30 là một chảo lửa thực sự. Các nhân viên chạy đôn chạy đáo, màn hình máy tính nhấp nháy liên hồi các chỉ số quảng cáo. Những luồng năng lượng đỏ rực bốc lên từ đỉnh đầu họ, biểu thị cho sự căng thẳng, áp lực deadline và những cơn tức giận bị kìm nén.

Nhưng điều khiến Hào lạnh sống lưng không phải là sức nóng của Hỏa khí.

Qua chiếc Tai Nghe Tần Số Thiên Lý, cậu nghe thấy một âm thanh khác. Ù… ù… ù… Một tiếng rít trầm đục, đều đặn, phát ra từ bên dưới lớp thảm trải sàn.

Hào đứng giả vờ lướt điện thoại cạnh cây bàng Singapore ở hành lang, tập trung lắng nghe. Cứ mỗi lần một nhân viên Marketing thở dài hoặc vò đầu bứt tai vì chiến dịch chạy không ra số, phần Hỏa khí màu đỏ sậm mang theo sự uất ức bốc lên lại lập tức bị một lực hút vô hình kéo tuột xuống dưới chân. Âm thanh ù ù trong tai nghe của Hào lại rung lên một nhịp thỏa mãn.

Nó giống hệt tiếng rít của chiếc máy chấm công ở sảnh tầng 1.

Hào nhíu mày. Cậu bước dọc theo hành lang, đi qua khu vực làm việc của ban Sáng tạo, rồi vòng sang khu vực Media. Tiếng rít trầm đục vẫn bám theo cậu, lúc to lúc nhỏ, nhưng hướng di chuyển của dòng năng lượng thì luôn cố định: đi xuống.

Điện thoại trong tay Hào rung lên. Là tin nhắn từ Lê Anh Thư trong nhóm chat. “Bảng đối chiếu đã xong. Phong Hào, check email cá nhân.”

Hào lách vào một góc khuất gần khu vực cầu thang thoát hiểm, mở file Excel mà Thư vừa gửi.

Đó là một bảng tính chia làm hai nửa hoàn hảo. Nửa bên trái là dữ liệu nhân sự mà Hào cung cấp: thời gian log-in, tỷ lệ nghỉ ốm, và điểm đánh giá mức độ căng thẳng của từng phòng ban trong tháng. Nửa bên phải là biểu đồ lưu lượng mạng mà Long và Thư vừa trích xuất từ các nút thắt (node) của hệ thống linh khí tòa nhà.

Hào lướt ngón tay trên màn hình. Các con số bắt đầu khớp vào nhau một cách hoàn hảo đến rợn người.

Vào những ngày phòng Marketing phải chạy deadline dự án lớn (tỷ lệ căng thẳng đạt đỉnh), lưu lượng linh khí bị hệ thống ngầm rút đi tăng vọt gấp ba lần. Vào những ngày phòng Kế toán chốt sổ cuối tháng, luồng Kim khí sắc bén pha lẫn sự cáu gắt cũng bị hút đi với tỷ lệ tương tự.

Họ không chỉ hút linh khí dư thừa. Hào nhận ra, lồng ngực hơi thắt lại. Cậu nhớ lại lời sếp Hải: Thu thập sự mệt mỏi, thất vọng, hay cả những khao khát thầm kín của họ.

Trận pháp dưới đài phun nước không phải là một cái máy lọc. Nó là một cỗ máy ăn tạp. Nó nuôi dưỡng hệ thống bằng chính cảm xúc tiêu cực và sự kiệt quệ của nhân viên. Churn Model thực chất là một thuật toán xác định xem khu vực nào đang đạt “điểm chín” của sự căng thẳng, để hệ thống ngầm mở van và hút sạch thứ linh khí bị biến chất đó đi.

Và Trần Quang Hải muốn dùng chính bàn tay của phòng Nhân sự để hợp thức hóa việc bóc lột này, bằng cách tạo ra các “chiến dịch thúc đẩy hiệu suất” hòng đẩy nhân viên đến giới hạn chịu đựng.

“Đây không phải là tối ưu hóa doanh nghiệp,” Hào lầm bầm, siết chặt chiếc điện thoại. “Đây là vi phạm an toàn lao động ở cấp độ tâm linh.”

Ting.

Một tin nhắn mới hiện lên từ Hoàng Long: “Anh vừa chọc được vào lớp vỏ ngoài của thư mục Churn Model. Không thể bẻ khóa sâu hơn vì mã hóa bám thẳng vào linh căn Thổ của lão Hải. Nhưng anh tìm thấy một dòng code điều hướng. Lượng linh khí này không đi vào cơ thể lão. Nó được bơm thẳng xuống móng tòa nhà. Tầng hầm B5.”

Mắt Hào mở to. Tầng hầm B5 là khu vực cấm tuyệt đối của Thành Đông, nơi chỉ có Ban Giám đốc và đội an ninh cấp cao nhất mới được quẹt thẻ. Theo sơ đồ kiến trúc bề mặt, đó chỉ là nơi đặt hệ thống máy phát điện dự phòng.

Nhưng theo những gì chú Bảo vừa gợi ý lúc trước, đó chính là “cái rãnh thoát nước tối om” dưới đáy biển.

“Rút quân đi.” Hào gõ nhanh vào nhóm chat. “Lượng data này là đủ cho Phase 1 rồi. Việc tiếp xúc trực tiếp với tầng hầm B5 lúc này rủi ro quá lớn. Chúng ta cần suy tính kỹ càng hơn. Gặp ở Duyên Khởi lúc sáu giờ nhé.”

“Ok” Thư nhắn lại ngay lập tức. “Xóa dấu vết trong ba, hai, một.” Long chốt hạ.

Hào tháo cặp tai nghe Thiên Lý ra, cất vào hộp, rồi nhét lại vào túi quần. Cậu vuốt lại cổ áo sơ mi, đẩy cửa bước ra khỏi khu vực cầu thang thoát hiểm.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn chắn ngang tầm mắt cậu.

Trịnh Văn Minh - Trợ lý đặc biệt của sếp Hải - đang đứng ngay hành lang, hai tay chắp sau lưng, bộ vest xám vẫn phẳng lì không một nếp nhăn. Cặp mắt sâu của Minh chiếu thẳng vào Hào, lạnh lẽo và không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

“Trần Phong Hào,” Minh cất giọng đều đều. “Cậu có vẻ hứng thú với kiến trúc của tầng 30 nhỉ? Phòng Nhân sự dạo này kiêm luôn cả việc kiểm tra cơ sở vật chất à?”

Nhịp tim Hào đánh thót một cái. Nhưng nhờ luồng Hỗn Độn đang lưu chuyển mượt mà dưới lớp da, mạch đập của cậu không hề tăng tốc. Hào bình tĩnh mỉm cười, móc cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi áo ngực ra.

“Chào anh Minh. Sếp Hải giao cho em theo dõi trạng thái năng lượng của nhân sự,” Hào đáp, giọng điệu trơn tru ráo hoảnh của một kẻ đã quen đối phó với các đợt thanh tra nội bộ. “Em đang đi thực tế để đánh giá xem không gian làm việc mở của tầng 30 có đang làm tăng tỷ lệ stress của các bạn Content Creator hay không. Data trên máy tính đôi khi không phản ánh hết được thực tế.”

Minh híp mắt lại, đánh giá Hào trong vài giây. Luồng Thổ - Thủy khí trong người Minh khẽ dao động, như một chiếc máy quét đang lướt qua người Hào. Nhưng lớp màng lọc từ Hỗn Nguyên Văn Bút đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nó nuốt trọn mọi dao động, biến Hào trở lại thành một “người thường” vô hại với tần số bằng không.

“Làm việc mẫn cán là tốt. Nhưng đừng đi lạc quá sâu vào những khu vực không thuộc thẩm quyền của mình,” Minh chậm rãi nói, bước sang một bên nhường đường. “Sếp Hải vừa hỏi tiến độ của dự án. Chiều nay trước khi về, cậu nhớ nộp bản nháp khung tiêu chí lên hệ thống.”

“Dạ vâng, em sẽ gửi sớm.” Hào gật đầu, bước qua mặt Minh tiến về phía thang máy.

Cửa thang máy đóng lại, cắt đứt ánh nhìn dò xét của gã trợ lý. Hào khẽ thở hắt ra một hơi. Cậu biết Minh không hoàn toàn tin lời giải thích vừa rồi. Lưới bảo vệ đã được giăng ra, và nhóm của cậu dường như đã vô tình chạm phải một sợi cước báo động.

Lặn xuống đáy biển không khó. Khó là làm sao để không đánh thức con quái vật đang nằm chực chờ dưới đó.

Trong thế giới công sở, có hai loại dự án liên phòng ban: một loại được lập ra để các bộ phận đẩy trách nhiệm cho nhau mỗi khi trễ deadline, và loại thứ hai được lập ra để bí mật tìm xem ban Giám đốc đang bòn rút công ty như thế nào - điều đáng buồn là cả hai loại này đều không được tính vào KPI đánh giá cuối năm.

— Hết chương 08 —