Chương 07
Chương 07: Bài học đầu tiên
Chương 7: Bài học đầu tiên
Bốn giờ mười lăm phút chiều. Tầng 15 bắt đầu chìm vào trạng thái “zombie hóa” điển hình của dân văn phòng.
Tiếng lách cách gõ phím đã thưa dần, thay vào đó là tiếng click chuột vô hồn và những tiếng thở dài khe khẽ. Chị Linh ngồi đối diện đang lướt Shopee với tốc độ ánh sáng, khuôn mặt phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình trông như một pho tượng cổ buồn chán.
Phong Hào vẫn ngồi thẳng lưng. Trên màn hình máy tính của cậu là file Excel dữ liệu thô của dự án Churn Model. Hàng ngàn hàng, trăm cột dữ liệu biểu thị thời gian log-in, log-out, số lượng email gửi đi, và kết quả khảo sát mức độ hài lòng của nhân viên khối Back-office.
Nhìn bằng mắt thường, đây chỉ là một đống số liệu lộn xộn. Nhưng Hào không định dùng mắt thường nữa.
Cậu thò tay vào túi áo ngực, luồn ba ngón tay chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc Hỗn Nguyên Văn Bút.
Lặn xuống đáy. Hào tự nhắc lại lời chú Bảo. Cậu nhắm hờ mắt lại, điều chỉnh nhịp thở chậm dần. Bỏ qua tiếng ồn của máy điều hòa, bỏ qua tiếng sột soạt của giấy tờ, cậu tập trung hoàn toàn vào tần số rung động đang truyền từ khối mã não đen vào đầu ngón tay.
Ngay tại bàn làm việc, giữa giờ hành chính, Trần Phong Hào bắt đầu bước tu luyện đầu tiên của Đạo Lưỡng Nghi.
“Bước một: Nhận thức. Âm Dương Phân.”
Giọng nói trầm ấm của ông nội vang lên từ sâu thẳm ký ức, rõ ràng như một đoạn băng ghi âm được bật lại trong tâm trí. Hào cảm nhận được luồng năng lượng Hỗn Độn vô hình, trống rỗng bên trong cơ thể mình đang rùng mình thức giấc. Nó giống như một tờ giấy trắng đang háo hức chờ được đổ mực.
Không gian xung quanh Hào lập tức biến đổi. Bảng tính Excel trên màn hình nhòe đi. Thay vào đó, Hào nhìn thấy cả tầng 15 đang bị dìm trong một biển năng lượng màu nâu đục của Thổ khí. Khối năng lượng này vô cùng đặc quánh, ép chặt lên vai mọi người, khiến họ trở nên lờ đờ, nhẫn nhịn và ngoan ngoãn.
“Vạn vật đều có Âm Dương,” tiếng ông nội tiếp tục giảng giải. “Thổ khí ở đây bị ép phải tĩnh lặng, đó là cực Âm của Thổ. Sự chây ì. Sự chịu đựng. Cháu không thể hấp thụ một mớ bùng nhùng như vậy. Cháu phải phân tách nó.”
Phân tách data. Khối óc HR của Hào tự động chuyển đổi ngôn ngữ. Lọc bỏ dữ liệu rác, chỉ giữ lại những trường thông tin có giá trị.
Hào siết nhẹ ngón tay quanh thân bút. Cậu dùng ý niệm, thử điều khiển luồng Hỗn Độn trong người vươn ra ngoài, giống như quăng một tấm lưới đánh cá vào biển Thổ khí đục ngầu xung quanh.
“Tách ra.” Cậu lẩm bẩm trong miệng, âm lượng chỉ bằng tiếng muỗi kêu.
Tấm lưới Hỗn Độn rung lên. Biển Thổ khí bao quanh bàn làm việc của Hào đột nhiên chia làm hai luồng rõ rệt. Một luồng xám xịt, mang theo sự mệt mỏi, uể oải và chán chường - thứ năng lượng mà trận pháp đài phun nước dưới sảnh đang ráo riết hút lấy. Luồng còn lại là một màu nâu vàng trong vắt, mang theo sự vững chãi, kiên định và điềm tĩnh.
“Tốt lắm,” ông nội cười. “Bây giờ, đẩy cái Âm đi, và kéo cái Dương vào.”
Hào hít một hơi sâu. Cậu chủ động đóng kín các lỗ chân lông, từ chối luồng khí xám xịt, đồng thời nương theo nhịp đập của Văn Bút để hút luồng khí nâu vàng trong vắt vào người.
Một dòng nước mát lạnh, tinh khiết tuôn chảy qua cánh tay phải, chạy thẳng vào lồng ngực Hào. Cảm giác trống rỗng do thao tác trên chiếc máy tính bảng của sếp Hải lúc sáng lập tức được lấp đầy. Các múi cơ đang căng cứng vì ngồi lâu bỗng giãn ra êm ái. Đầu óc cậu trở nên vô cùng quang đãng, mọi con số trên file Excel mờ ảo bỗng chốc nhảy múa thành những quy luật rõ ràng.
Trần Phong Hào, nhân viên phòng Nhân sự hai mươi chín tuổi, vừa chính thức bước một chân qua ngưỡng cửa Linh Khí Cảnh.
Cậu mở bừng mắt. Mọi thứ trở lại bình thường. Chị Linh vẫn đang lướt Shopee. Nhưng Hào biết cậu không còn là cậu của một tiếng trước. Cậu nhếch mép cười, buông tay khỏi túi áo, lưu lại file dữ liệu rồi bấm nút tắt máy tính.
“Chị Linh, em có hẹn với đối tác bên ngoài. Em out sớm mười lăm phút nhé, có gì sếp hỏi chị bảo em đi xử lý case công đoàn nha.”
“Biết rồi, đi đi. Sướng nhé, chiều thứ Hai mà được ra ngoài hít khí trời.” Chị Linh vẫy vẫy tay, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
Hào xách cặp laptop, nhanh chóng bấm thang máy đi xuống.
Quán cà phê Duyên Khởi nằm trong một con ngõ nhỏ tĩnh lặng, cách tòa nhà Thành Đông khoảng hai trăm mét. Không gian quán được trang trí bằng gỗ mộc, những giỏ cây leo rủ xuống từ trần nhà, và tiếng nhạc acoustic nhè nhẹ vang lên từ một chiếc loa cổ.
Vừa bước qua cửa kính, Hào ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không có luồng linh khí công nghiệp đặc quánh, ép buộc nào ở đây. Không gian quán là một mảng năng lượng “sạch”, tự do trôi chảy.
“Đen đá không đường, như mọi khi chứ?”
Chú Minh, chủ quán, đang chậm rãi lau một chiếc ly thủy tinh ở quầy pha chế. Chú trạc năm mươi tuổi, luôn mặc chiếc tạp dề vải canvas màu rêu, râu ria gọn gàng và đôi mắt có đuôi dài hay nheo lại khi cười.
“Thôi giờ này hơi muộn rồi, cho cháu một americano đá ạ.” Hào bước tới quầy.
Chú Minh đặt chiếc ly xuống, lấy hạt cà phê cho vào máy xay. Trong lúc chờ máy chạy, chú ngước lên nhìn Hào, đôi mắt tinh anh khẽ dừng lại ở phần ngực áo của cậu.
“Hôm nay trời nhiều mây, mà trông cháu lại có vẻ quang đãng hơn mọi ngày nhỉ?” Chú Minh mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không đào sâu nhưng đầy ẩn ý. “Dòng nước đọng cuối cùng cũng chịu chảy rồi à?”
Hào hơi sững lại. Chú Bảo nói về rễ cây và dòng nước. Chú Minh lại nhắc đến nước đọng. Chẳng lẽ mấy ông chú quanh khu vực Cầu Giấy này đều học chung một khóa đào tạo ngôn ngữ ẩn dụ?
“Dạ, công việc đôi khi phải tìm cách rẽ nhánh mới trôi được chú ạ.” Hào đáp, chọn cách trả lời trung dung nhất.
“Rẽ nhánh là tốt. Nhưng nhớ để ý xem nhánh đó chảy ra sông lớn hay lại đâm đầu vào vách đá nhé.” Chú Minh gật gù, đặt ly cà phê đen đá lên quầy. “Góc trong cùng bên trái vẫn trống đấy.”
“Cháu cảm ơn chú.”
Hào bưng ly cà phê đi về phía góc khuất nhất của quán. Đúng năm giờ ba mươi phút, chuông gió treo ở cửa kính vang lên tiếng leng keng lanh lảnh.
Đỗ Hoàng Long bước vào đầu tiên. Anh ta đã cởi bỏ chiếc thẻ nhân viên, nhưng luồng Kim khí sắc bén tỏa ra từ người anh ta thì không thể giấu đi đâu được. Nó khiến vài vị khách đang ngồi gần cửa phải vô thức rụt vai lại. Đi ngay phía sau là Lê Anh Thư. Cô vẫn mặc bộ váy xanh hải quân, dáng đi uyển chuyển nhưng mang theo luồng Thủy khí lạnh lẽo, giữ một khoảng cách vô hình với mọi thứ xung quanh.
“Chào anh, hello Thư.” Hào đứng dậy kéo ghế.
“Vào việc luôn đi ông em. Đang chạy dở cái tool rà quét lỗ hổng ở tầng 25, phải xin phép sếp đi WC mới trốn ra đây được đấy.” Long kéo ghế cái rột, ngồi phịch xuống, giọng điệu có phần cáu kỉnh do luồng năng lượng trong người vẫn còn chưa hoàn toàn bình ổn sau vụ nổ hụt buổi trưa.
Anh Thư kéo chiếc ghế đối diện Hào, ngồi xuống với tư thế thẳng tắp. Cô gõ gõ những ngón tay sơn móng màu nude lên mặt bàn.
“Cậu có mười lăm phút, Phong Hào. Tớ không thích những cuộc họp không có agenda rõ ràng.” Thư nói, giọng lạnh tanh.
Ngay khi hai người họ ngồi xuống, không khí tại góc bàn nhỏ bắt đầu trở nên ngột ngạt. Kim khí bốc đồng của Long và Thủy khí lạnh lẽo của Thư tự nhiên sinh ra phản ứng đẩy lùi nhau. Mặt nước trong ly cà phê của Hào bắt đầu gợn sóng li ti.
Họ không thể làm việc cùng nhau nếu cứ để năng lượng tự do va chạm thế này. Hào nghĩ.
Cậu đặt tay trái lên mặt bàn gỗ. Thả lỏng. Kích hoạt Âm Dương Phân.
Lần này, không cần nhắm mắt, Hào chỉ cần ý niệm. Khối Hỗn Độn trong người cậu lập tức trải ra một lớp màng lọc vô hình, tĩnh lặng bao trùm lấy cả chiếc bàn tròn. Cực Âm của Hỗn Độn mềm mại tiếp nhận sự bạo động của Kim khí từ Long, trong khi cực Dương ổn định lại luồng khí lạnh lẽo từ Thư.
Chỉ trong một cái chớp mắt, sự ngột ngạt biến mất. Không gian quanh bàn trở nên dễ chịu, cân bằng tuyệt đối. Mặt nước trong ly cà phê phẳng lặng như gương.
Long đang định nói tiếp bỗng khựng lại. Anh ta cúi xuống nhìn bàn tay mình, rồi ngẩng phắt lên nhìn Hào, đôi mắt mở to. Anh Thư cũng ngừng gõ tay, đuôi lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác và kinh ngạc. Cả hai người đều hiểu rõ bản chất của việc thiết lập một “vùng an toàn” dung hòa được hai hệ linh khí khác nhau tốn kém sức lực đến mức nào. Thế mà gã HR ngồi trước mặt họ lại vừa làm điều đó chỉ bằng cách đặt tay lên bàn.
“Cậu… vừa làm cái gì thế?” Thư cất giọng, sự lạnh lùng thường ngày đã bị thay thế bởi sự tò mò cao độ.
“Một kỹ năng Onboarding cơ bản thôi.” Hào mỉm cười, thu tay về. “Để đảm bảo ứng viên mới không cắn nhau trong ngày đầu nhận việc.”
Long thở hắt ra một tiếng, dựa lưng vào ghế, thái độ bốc đồng giảm đi một nửa. “Anh chịu mày đấy Hào ạ. Mày giấu cái gì trong người đấy? Anh chưa từng thấy kỹ năng nàyở đâu bao giờ. Mà thôi vào việc luôn đi. Mày gọi bọn anh ra đây để bàn về cái thư mục mã hóa của lão Hải đúng không?”
“Đúng vậy,” Hào gật đầu, kéo chiếc laptop ra khỏi cặp, mở file Excel lúc nãy. Cậu xoay màn hình về phía hai người. “Dự án Churn Model. Sếp Hải bảo tớ theo dõi ‘trạng thái năng lượng’ của nhân viên khối Back-office. Tớ đã thử đối chiếu thời gian log-in của mọi người với biểu đồ sụt giảm linh khí ở phòng server lúc trưa.”
Thư chồm người tới, đôi mắt quét qua các con số nhanh như một chiếc máy scan. “Những khu vực có mật độ nhân viên đang gặp stress cao, tỷ lệ OT nhiều, lại chính là những khu vực mà dòng linh khí bị rút đi mạnh nhất. Không phải lão ta đang đo lường sự kiệt sức.”
“Lão ta đang thu hoạch nó.” Long đập nhẹ nắm đấm xuống bàn. “Sự uất ức, mệt mỏi, chán nản - cực Âm của linh khí. Lão Hải đang dùng cái đài phun nước chết tiệt dưới sảnh làm một cái phễu khổng lồ để gom rác năng lượng của cả công ty.”
“Câu hỏi đặt ra là,” Hào đan hai bàn tay vào nhau, nhìn thẳng vào hai người đồng nghiệp xuất chúng. “Một Phó Giám đốc quyền lực, linh căn Thổ hệ, cần một lượng lớn linh khí hỗn tạp và tiêu cực như vậy để làm gì?”
“Để làm một việc gì đó tốn rất nhiều năng lượng,” Thư đáp ngay lập tức, tư duy chiến lược của cô bắt đầu hoạt động hết công suất. “Hoặc để nuôi dưỡng một thứ gì đó kỵ với linh khí thuần khiết.”
“Dù là lý do gì,” Long nhếch mép, nụ cười nửa miệng quen thuộc quay trở lại. “Thì việc anh em mình vô tình dập tắt cái máy chủ lúc trưa đã làm gián đoạn đường truyền của lão. Sếp Hải không phải kẻ ngốc. Lão sẽ đi tìm nguyên nhân.”
“Nên chúng ta phải tìm ra cái đích đến của đường truyền đó trước lão.” Hào tổng kết, phong thái chuyên nghiệp như đang chốt lại biên bản cuộc họp. “Anh Long, em cần anh thiết lập một đường ping ẩn để dò theo tín hiệu của Churn Model. Thư, cậu có thể phân tích hành vi của sếp Hải và mạng lưới quan hệ của ông ta để tìm ra điểm mù được không?”
“Bọn tớ sẽ làm,” Thư gật đầu, ánh mắt nhìn Hào đã thêm một phần tôn trọng. “Còn cậu thì sao, Phong Hào? Cậu đóng vai trò gì trong cái Task-force không KPI này?”
Hào nhấp một ngụm cà phê đen đá. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng luồng Hỗn Độn trong người lại khiến đầu óc cậu tỉnh bơ. Cậu vỗ nhẹ vào túi áo ngực, nơi Hỗn Nguyên Văn Bút đang nằm ngoan ngoãn.
“Mình sẽ làm mồi nhử.” Hào mỉm cười. “Sếp Hải giao dự án này cho mình. Mình sẽ đảm bảo ông ta chỉ nhìn thấy những dữ liệu mà ông ta muốn thấy, trong khi hai người đục thủng bức tường của ông ta từ phía sau.”
Góc bàn trong quán Duyên Khởi chìm vào im lặng trong vài giây. Một sự im lặng đồng thuận, bền chặt, được liên kết bởi một tần số hoàn toàn không thuộc về thế giới tu tiên truyền thống. Ba bánh răng lệch pha của Thành Đông vừa chính thức khớp vào nhau.
Trong thế giới công sở, có hai loại cuộc họp: một loại diễn ra trong phòng máy lạnh, có bánh ngọt, máy chiếu và không giải quyết được vấn đề gì; loại thứ hai diễn ra ở quán cà phê vỉa hè, không có biên bản, nhưng lại là nơi quyết định việc ai sẽ là người lật đổ chế độ của công ty.
— Hết chương 07 —