Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 06

Chương 06: Người canh giữ bí mật


Chương 6: Người canh giữ bí mật

Mười hai giờ ba mươi phút trưa. Sảnh chính tầng một của tòa nhà Thành Đông thường ngày vốn nhộn nhịp, giờ chỉ còn lác đác vài nhân viên giao hàng áo xanh, áo đỏ đang hối hả bấm điện thoại gọi khách xuống nhận đồ.

Phong Hào bước ra khỏi thang máy. Bữa trưa nay cậu quyết định bỏ bữa. Khối năng lượng mát lạnh từ chiếc bút mã não trong túi áo ngực vẫn đang đều đặn bơm vào cơ thể cậu một luồng sinh khí êm ái, khiến cái dạ dày trống rỗng hoàn toàn không có cảm giác biểu tình.

Lần đầu tiên trong đời, Hào nhìn sảnh chính bằng một con mắt khác.

Không cần nhắm mắt, cậu chỉ cần khẽ thả lỏng tâm trí, nương theo nhịp đập của Hỗn Nguyên Văn Bút. Thế giới lập tức được bóc tách. Thay vì những tấm kính cường lực, cột đá cẩm thạch và nền gạch hoa bóng loáng, Hào nhìn thấy một dòng chảy năng lượng đan xen chằng chịt. Nó giống hệt một bảng tính Excel khổng lồ bị ai đó tô màu vô tội vạ, nhưng thay vì các con số, đó là những luồng sáng mờ ảo.

Luồng Kim khí màu trắng bạc từ khu vực cửa xoay. Luồng Hỏa khí lờ mờ vương vất từ đám đông shipper đang nóng ruột chờ đợi. Nhưng tất cả những thứ đó đều vô cùng nhỏ bé so với cấu trúc khổng lồ đang ngự trị ngay chính giữa sảnh: Đài phun nước trung tâm.

Bề ngoài, nó là một đài phun nước nghệ thuật ba tầng, nước chảy róc rách nghe rất vui tai. Nhưng dưới góc nhìn mới của Hào, đài phun nước này thực chất là mắt bão của một trận pháp khổng lồ. Toàn bộ linh khí dư thừa trong không gian sảnh, thay vì bay lên cao hay khuếch tán ra ngoài đường, đều bị một lực hút vô hình lôi tuột vào trung tâm đài phun nước, sau đó xoáy thẳng xuống phía bên dưới.

Một cái van xả. Hào rùng mình. Giống như trong tài liệu dự án Tối ưu hóa viết… hệ thống này thực sự đang hút thứ gì đó.

“Nhìn lâu quá sẽ chóng mặt đấy, cháu trai.”

Hào giật bắn mình, vội vàng thu hồi sự tập trung. Khung cảnh sảnh chính lập tức trở lại bình thường. Chú Bảo đang đứng ngay bên cạnh cậu từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc phích giữ nhiệt màu inox đã bong tróc vài mảng sơn.

Ông chú bảo vệ tuổi ngũ tuần vẫn giữ nguyên tư thế chắp một tay sau lưng, ánh mắt hiền từ nhăn nheo hướng về phía đài phun nước, nơi những bọt nước li ti đang vỡ tan trên mặt đá. Mùi trà xanh pha loãng bốc lên từ chiếc phích, át đi mùi máy lạnh công nghiệp hăng hắc.

“Chú Bảo,” Hào hắng giọng, cố xua đi sự bối rối. “Chú ăn trưa chưa ạ?”

“Già rồi, ăn ít lại cho nhẹ bụng. Uống ngụm trà, ngắm nước chảy là đủ no rồi.” Chú Bảo thong thả vặn nắp phích, nhấp một ngụm. Đôi mắt hơi đục của chú khẽ liếc qua phần túi áo ngực sơ mi của Hào, nơi cất giữ Hỗn Nguyên Văn Bút, chỉ vỏn vẹn nửa giây rồi lại lảng đi. “Lúc nãy trông cháu mất hồn như kiểu vừa nhìn thấy phép màu gì đó vậy?”

Hào khựng lại. Một nhân viên HR được đào tạo bài bản luôn biết khi nào một câu hỏi tu từ thực chất là một lời khẳng định.

“Lần trước chú nói về rễ cây và dòng nước ngầm,” Hào bước lại gần hơn, hạ giọng xuống mức chỉ hai người nghe thấy. Cậu quyết định áp dụng kỹ năng phỏng vấn hành vi, đi thẳng vào trọng tâm bằng một kịch bản giả định. “Giả sử… có một cái rễ cây vừa mới nhận ra nó đang bị cắm vào một mảnh đất ngập mặn. Nó không thể nhổ rễ đi, nhưng nó cũng không muốn bị úng nước. Theo chú, cái rễ đó nên làm gì?”

Chú Bảo bật cười. Tiếng cười trầm khàn, rung lên trong lồng ngực gầy gò. Ông bước chậm rãi về phía viền đá cẩm thạch của đài phun nước, vỗ vỗ tay lên thành đá.

“Cháu nhìn cái đài phun nước này xem,” Chú Bảo nói, chỉ tay vào dòng nước đang tuôn trào từ đỉnh tháp. “Nước được bơm lên cao nhất, bung tỏa ra trông rất đẹp đẽ, rất rực rỡ. Ai đi ngang qua cũng khen. Nhưng rồi sao? Nó rơi xuống, và toàn bộ đều bị hút ngược trở lại qua cái rãnh thoát nước tối om dưới đáy kia.”

Hào im lặng lắng nghe. Chú Bảo đang miêu tả chính xác cơ chế của Churn Model mà sếp Hải vừa tự hào công bố. Bơm phồng kỳ vọng của nhân viên, vắt kiệt sự cống hiến rực rỡ nhất của họ, rồi lặng lẽ rút cạn những giọt năng lượng cuối cùng.

“Nhiều người nghĩ rằng, muốn thay đổi đài phun nước thì phải lấy tay bịt cái rãnh thoát nước lại.” Chú Bảo quay sang nhìn Hào, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén và tĩnh lặng lạ thường. “Đó là cách làm của những kẻ cậy mạnh. Nhưng nước là dòng chảy, cháu ạ. Bịt chỗ này, áp suất sẽ phá vỡ chỗ khác. Cuối cùng, cả cái hệ thống sẽ nổ tung, cuốn trôi luôn cả những người đang đứng xem.”

Đừng đối đầu trực tiếp. Cậu tự dịch lời chú Bảo sang ngôn ngữ chiến lược văn phòng. Đừng chặn luồng data của dự án, nếu không hệ thống sẽ đào thải mình đầu tiên.

“Vậy cái rễ cây phải làm sao hả chú?” Hào kiên nhẫn hỏi lại.

“Muốn hiểu dòng chảy, đừng nhìn sóng trên mặt. Phải lặn xuống đáy.” Chú Bảo vặn nắp phích lại, thở dài một hơi. “Dưới đáy biển rất tối, rất lạnh. Áp suất ở đó đủ sức nghiền nát những kẻ chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý. Nếu cháu chỉ là một cái rễ non mới nhú, tốt nhất cứ nương theo dòng nước bề mặt mà sống. Nhưng nếu cháu đã mọc ra được những cái rễ đâm xuyên qua cả đá tảng…”

Ông khẽ vỗ nhẹ lên vai Hào. Bàn tay khô ráp, đầy vết chai sần nhưng lại truyền đến một cảm giác dung hòa, không hề có bất kỳ thuộc tính ép buộc nào của Ngũ Hành. Nó giống hệt… cảm giác từ chiếc bút máy trong túi áo Hào.

”…Thì hãy học cách thở dưới nước. Tìm xem cái rãnh thoát nước kia thực sự dẫn đi đâu, trước khi quyết định có nên đập vỡ nó hay không.”

Hào chấn động. Cậu nhìn trân trân vào người nhân viên bảo vệ già nua. Mức lương cơ bản của bảo vệ tòa nhà là sáu triệu rưỡi một tháng. Nhưng kiến thức và sự thấu suốt của người đàn ông này về trận pháp, về linh khí, và dường như về cả cái thứ năng lượng “không thuộc Ngũ Hành” trong người cậu, lại vượt xa bất kỳ vị Giám đốc nào cậu từng tiếp xúc.

Cậu nhận ra, chú Bảo không đưa cho cậu một quy trình xử lý sự cố. Chú đưa cho cậu một tư duy sinh tồn.

“Cháu hiểu rồi,” Hào gật đầu, sống lưng vô thức đứng thẳng hơn một chút. “Lặn xuống đáy, nhưng không được để bị nghiền nát. Mình phải làm quen với áp suất trước.”

“Tốt.” Chú Bảo mỉm cười hiền lành, lại trở về làm ông chú bảo vệ vô hại thích ngắm đài phun nước. “Chiều nay trời nhiều mây, áp suất không khí giảm. Làm việc cẩn thận nhé cháu trai. Nhớ uống nhiều nước.”

Hào cúi đầu chào rồi quay lưng bước đi. Bụng cậu dường như đã đánh tín hiệu đói trở lại, nhưng đầu óc thì tỉnh táo chưa từng thấy.

Lặn xuống đáy biển.

Để làm được điều đó, một gã HR như cậu không thể bơi một mình. Sức mạnh của Hỗn Độn là sự dung chứa, nhưng để phân tích và can thiệp vào một hệ thống phức tạp như Thành Đông, cậu cần công cụ. Cậu cần sự sắc bén xuyên thấu dữ liệu của Kim hệ, và khả năng điều hướng dòng chảy thông tin của Thủy hệ.

Hào rút điện thoại ra, mở ứng dụng chat nội bộ của công ty. Cậu chọn cùng lúc hai cái tên: Đỗ Hoàng Long (IT) và Lê Anh Thư (Marketing).

Trần Phong Hào: “Chiều nay tan làm, 5 giờ rưỡi tại quán Duyên Khởi. Tớ có một đề bài cần nhờ hai người giải đáp. Không liên quan đến KPI công ty.”

Tin nhắn vừa gửi đi, Hào hít một hơi bầu không khí trộn lẫn giữa mùi cà phê và mùi điều hòa dưới sảnh. Cuộc đời công chức bình yên của cậu chính thức khép lại từ giây phút này. Đã đến lúc phải xem cái “trạng thái năng lượng” mà sếp Hải thèm khát thực sự có hình thù như thế nào.

Trong thế giới công sở, có hai loại bảo vệ: một loại luôn nhắc bạn quẹt thẻ đúng giờ và phàn nàn vì bạn đỗ xe sai vạch, và loại thứ hai là một đại tu sĩ quy ẩn giang hồ, người luôn dùng những câu ẩn dụ về sinh học để dạy bạn cách lật đổ ban Giám đốc.

— Hết chương 06 —