Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 05

Chương 05: Tiếng thì thầm đầu tiên


Chương 5: Tiếng thì thầm đầu tiên

Phòng làm việc của Trưởng phòng Nhân sự nằm ở góc trong cùng của tầng 15. Cửa kính được kéo rèm sáo kín mít, tạo ra một không gian cách biệt hoàn toàn với bầu không khí lờ đờ, uể oải bên ngoài.

Hào gõ cửa hai tiếng rồi bước vào. Chị Hạnh đang ngồi sau bàn làm việc, tay lật giở một tập hồ sơ in trên giấy A4 trắng lóa. Dù đã ba mươi tám tuổi và là mẹ đơn thân, chị luôn giữ được phong thái sắc sảo, dứt khoát của một người đàn bà đã đi lên từ vị trí thấp nhất nhờ thực lực. Chị không có linh căn xuất chúng, nhưng kinh nghiệm đối phó với đủ loại drama văn phòng khiến chị sở hữu một loại “giác quan thứ sáu” nhạy bén hơn bất kỳ phù văn thám thính nào.

“Đóng cửa lại. Khóa chốt trong cho chị.” Chị Hạnh nói mà không ngẩng đầu lên.

Hào làm theo. Cậu bước tới, kéo chiếc ghế đối diện và ngồi xuống với tư thế thẳng lưng chuẩn mực. Trong túi áo ngực của cậu, chiếc bút Hỗn Nguyên Văn Bút vẫn đang lặng lẽ tỏa ra một nhiệt độ âm ấm, liên tục tạo ra một màng lọc vô hình giữ cho nhịp tim Hào ổn định.

Chị Hạnh đóng kẹp tài liệu lại, đẩy nó sang một bên. Chị tháo kính, day day sống mũi, rồi nhìn thẳng vào mắt Hào.

“Giải thích cho chị nghe xem, từ khi nào mà một Chuyên viên Nhân sự cấp trung lại nhận lệnh trực tiếp từ Phó Giám đốc điều hành mà không thông qua Trưởng phòng?”

“Sáng nay sếp Hải vừa gọi em lên tầng 80,” Hào đáp, giọng điệu từ tốn, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ. “Một dự án Tối ưu hóa gọi là Churn Model. Sếp ấy bảo cần một người thạo data để theo dõi hiệu suất và trạng thái của khối Back-office.”

“Trạng thái?” Chị Hạnh nhướng một bên mày. “Thành Đông từ bao giờ lại quan tâm đến ‘trạng thái’ của nhân viên khối hỗ trợ vậy? Hào, cậu làm việc với chị năm năm rồi. Cậu thừa biết một dự án do sếp Hải trực tiếp chỉ đạo mà lại bỏ qua chuỗi báo cáo thì nó có mùi gì.”

Nó có mùi của một cái bẫy hoàn hảo, và em là con chuột chũi chạy trên cái bánh xe đó. Hào nghĩ thầm, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười chuẩn văn phòng công nghiệp. “Sếp Hải có cấp quyền truy cập dữ liệu cao nhất cho em. Em nghĩ đây chỉ là một task khó cần xử lý nhanh thôi ạ.”

Chị Hạnh thở dài, tựa lưng vào ghế. Đôi mắt sắc lẹm của chị bỗng dịu lại. Đó là ánh mắt của một người sếp thực sự quan tâm đến lính của mình, chứ không phải ánh mắt đánh giá KPI.

“Phong Hào, chị không hỏi cậu đang làm gì. Chị hỏi cậu cần chị giúp gì.”

Câu nói ngắn gọn, đập thẳng vào trọng tâm, không vòng vo. Hào hơi sững lại. Lớp phòng vệ HR của cậu hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước sự chân thành thô mộc này. Cậu nhận ra, giữa cái hệ thống phân cấp bằng linh khí lạnh lẽo của Thành Đông, chị Hạnh là một đồng minh thực sự. Nhưng cậu không thể kéo chị vào vũng lầy của Churn Model. Chị Hạnh không có linh căn, chị hoàn toàn không có khả năng chống lại âm mưu thao túng linh khí của sếp Hải.

“Dạ, tạm thời em vẫn handle được,” Hào khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự biết ơn thực sự. “Nếu có gì vướng mắc về thủ tục liên phòng ban, em sẽ nhờ chị bảo kê.”

“Được. Nhớ kỹ, nếu thấy có bất kỳ dấu hiệu ép buộc hoặc sai phạm quy trình nào, báo ngay cho chị. Chị sẽ lôi bộ luật Lao động ra đập lại bọn họ, kể cả là tầng 80.” Chị Hạnh hất hàm về phía cửa. “Giờ thì về bàn làm việc đi, trưa rồi. Nhìn mặt cậu như thể vừa đi đánh nhau về ấy.”

Hào mỉm cười chào chị rồi bước ra ngoài. Đồng hồ treo tường chỉ mười hai giờ mười lăm phút trưa. Văn phòng đã vắng hoe, mọi người rủ nhau xuống canteen tầng 10 hoặc kéo ra mấy quán bún đậu quanh ngã tư Cầu Giấy.

Hào không có tâm trạng ăn uống. Cậu mua một lon cà phê đen rồi đẩy cửa bước vào khu vực cầu thang bộ thoát hiểm.

Cầu thang bộ là lãnh địa của những kẻ muốn trốn tránh linh khí văn phòng. Không có điều hòa, không có trận pháp, chỉ có mùi xi măng thô ráp, mùi bụi và tiếng quạt thông gió chạy ù ù. Hào đi xuống chiếu nghỉ giữa tầng 14 và 15, ngồi bệt xuống bậc thang.

Cậu thò tay vào túi áo ngực, lấy chiếc bút Hỗn Nguyên ra, đặt nó lên lòng bàn tay.

Trong ánh sáng nhờ nhờ của cầu thang thoát hiểm, khối đá mã não đen bóng dường như đang thở. Những đường vân bạc dọc thân bút khẽ nhấp nháy, trôi chảy như những mạch máu nhỏ xíu. Sự tê râm ran lại bắt đầu bò dọc từ ngón tay lên cẳng tay Hào.

“Nào,” Hào lẩm bẩm một mình, nhìn chằm chằm vào cây bút. “Onboarding tiếp đi. Nói cho tôi biết tôi đang cầm cái gì.”

Cậu nhắm mắt lại, chủ động thả lỏng tâm trí, ngừng việc sử dụng logic để che chắn. Cậu để mặc cho tần số rung động từ cây bút hòa vào nhịp thở của chính mình.

Ngay lập tức, không gian cầu thang bộ tối tăm tan biến. Hào lại bị kéo vào vùng không gian vô định chỉ có hai màu đen trắng cuộn xoáy. Lần này, mọi thứ rõ ràng hơn. Khối năng lượng đen trắng không hỗn loạn, mà chúng đan cài vào nhau một cách trật tự, tạo ra vô vàn những gợn sóng tĩnh lặng.

“Cháu thấy gì, Hào?”

Giọng nói trầm ấm của ông nội vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong ý thức của cậu. Hào có thể ‘nhìn’ thấy bóng lưng quen thuộc của ông đang đứng giữa những luồng sóng đen trắng đó.

“Cháu thấy một mớ hỗn độn.” Hào đáp bằng suy nghĩ. “Người ta bảo cháu không có linh căn. Hệ thống máy chấm công cũng bảo thế.”

Ông nội bật cười. Một tiếng cười hào sảng, vang vọng.

“Họ dùng thước đo chiều dài để đo thể tích, thì tất nhiên họ sẽ thấy cháu bằng không. Hỗn Độn không phải là không có gì. Hỗn Độn là trạng thái khi Âm và Dương chưa phân tách, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ chưa định hình. Nó là tất cả, ở dạng nguyên thủy nhất.”

Khung cảnh đột ngột thay đổi. Xung quanh Hào xuất hiện năm luồng ánh sáng mang màu sắc rực rỡ: Vàng sắc lẹm (Kim), Xanh lục bừng nở (Mộc), Xanh lam uyển chuyển (Thủy), Đỏ rực cháy (Hỏa) và Nâu trầm tĩnh (Thổ). Năm luồng năng lượng xoay tròn, tạo thành một hệ thống khép kín, đẩy luồng năng lượng đen trắng của Hào ra rìa.

“Thế giới này đã bị khóa lại trong ngũ hành. Phân loại để kiểm soát. Họ ép mọi người phải bộc lộ sự thuần khiết của một hành duy nhất. Nhưng Hỗn Độn của cháu, Hào ạ, nó là chiếc chìa khóa vạn năng. Bước đầu tiên của Đạo Lưỡng Nghi không phải là hấp thụ linh khí bên ngoài, mà là nhận thức sự tồn tại của nó.”

“Bước một: Nhận thức. Âm Dương Phân.” Hào lặp lại, bộ não HR của cậu tự động chuyển đổi lời dạy huyền bí thành một quy trình Onboarding ba giai đoạn quen thuộc. “Giống như việc bóc tách data.”

“Hãy nhìn lại căn phòng máy chủ lúc nãy.” Giọng ông nội xa dần, tan vào không gian. “Cháu đã không dùng Kim, cũng không dùng Thủy. Cháu đã trở thành một khoảng không để hai thứ đó tự tìm thấy sự cân bằng. Đó là sức mạnh của Hỗn Độn. Hãy cảm nhận nó.”

Hào mở choàng mắt.

Cậu vẫn đang ngồi trên bậc thang xi măng lạnh ngắt. Lon cà phê đen lăn lóc bên chân. Chiếc bút Hỗn Nguyên trong tay cậu đã ngừng nhấp nháy, trở lại làm một cây bút máy cổ bình thường.

Nhưng có thứ gì đó trong thế giới quan của Hào đã vỡ vụn, và được cấu trúc lại hoàn toàn.

Cậu hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên trong đời, cậu không dùng mắt để nhìn, mà dùng cơ thể để ‘cảm’. Cậu cảm nhận được luồng Thổ khí dày đặc, chậm chạp đang rỉ xuống từ khe hở của cánh cửa tầng 15. Cậu cảm nhận được sự nhộn nhạo, khô nóng của Hỏa khí mỏng manh bốc lên từ hộp kỹ thuật điện treo trên tường. Thậm chí, nếu tập trung cao độ, cậu còn cảm nhận được một luồng Kim khí cực kỳ mờ nhạt, vương vất lại từ hệ thống tay vịn bằng thép.

Tất cả đều rõ ràng, rành mạch, giống như việc cậu nhìn vào một file Excel đã được phân loại theo từng cột, từng màu sắc.

Hào không phải là một “người thường”. Khái niệm ba mươi tuổi thất bại hoàn toàn bị xóa sổ. Cậu đang nắm trong tay khả năng nhìn thấu và điều hòa những thứ năng lượng mà trước đây cậu chưa từng được chạm tới.

Một nụ cười khẽ nhếch lên trên môi cậu Chuyên viên Nhân sự. Hào đứng dậy, phủi bụi trên quần tây, nhét chiếc bút vào lại túi áo. Cậu đẩy cửa bước ra khỏi cầu thang bộ, quay trở lại cái lồng hấp Thổ hệ của tầng 15.

Dự án Churn Model. Bí mật của Phó Giám đốc Trần Quang Hải. Hỗn Độn linh căn.

“Vậy thì tiếp theo mình cần làm gì?” Hào tự nhẩm, ngón tay khẽ gõ theo nhịp lên thành cốc cà phê. “Lập một cái flow-chart, phân công công việc, và bắt đầu quá trình giải cứu thế giới thôi.”

Trong thế giới công sở, có hai loại tiềm năng bị chôn vùi: một loại là năng lực thực sự của bạn bị sếp vùi lấp đống giấy tờ hành chính, loại thứ hai là một cái linh căn nguyên thủy có thể định hình lại cả thế giới - thứ mà máy chấm công của công ty tự tin dán nhãn là “lỗi không xác định”.

— Hết chương 05 —