Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 04

Chương 04: Hỗn Nguyên Văn Bút


Chương 4: Hỗn Nguyên Văn Bút

Trở lại tầng 15 từ phòng máy chủ, Hào có cảm giác như mình vừa bước ra khỏi một cái lồng hấp công nghiệp rồi bị ném tọt vào một phòng chờ nha khoa.

Trường năng lượng Thổ hệ trầm mặc của phòng Nhân sự lúc này giống như một lớp chăn bông ướt sũng, đè nặng lên các giác quan đang căng như dây đàn của cậu. Hào thả mình xuống chiếc ghế xoay, nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình. Sự tê râm ran nơi đầu ngón tay không những không biến mất mà dường như đang cộng hưởng với nhịp tim, tạo ra một nhịp đập vô hình, thứ nhịp điệu hoàn toàn xa lạ với cơ thể cậu suốt hai mươi chín năm qua.

Thứ năng lượng đó là gì? Hào tự hỏi. Nó không có thuộc tính. Nó giống như một vùng đệm. Một thứ như thể là… HRBP của linh khí ngũ hành? Đứng ra hòa giải mâu thuẫn giữa Kim và Thủy?

“Hào ơi, đi họp bị sếp Hải ‘hấp tinh đại pháp’ hay sao mà mặt cắt không còn giọt máu thế kia?”

Giọng chị Linh lanh lảnh vang lên từ bàn đối diện, kéo Hào tuột khỏi mớ suy nghĩ siêu thực. Chị vừa cắn hạt dưa vừa nhìn cậu đầy vẻ thương xót.

“Dạ, em được giao một cái dự án Tối ưu hóa. Bắt phải tracking cả tá chỉ số khó nhằn. Em vừa phải qua IT xin data, bên đấy lại vừa chập điện sập server nên em hơi đau đầu chút thôi,” Hào xoa xoa thái dương, quyết định dùng một nửa sự thật để lấp liếm. Nửa sự thật còn lại - cái nửa liên quan đến việc ăn cắp linh khí và một lực lượng đặc nhiệm ngầm - thì tuyệt đối không được lọt vào hệ thống phát thanh của chị Linh.

“Thôi xong. Dự án của sếp Hải thì xác định là máy xay thịt rồi. Cần mua thuốc bổ não không, chị gửi link Shopee cho?”

“Em cảm ơn chị, chắc để một thời gian xem sao đã ạ.” Hào mỉm cười gật đầu, vươn tay định lấy quyển sổ tay để lập một cái Check-list những việc cần làm với Đỗ Hoàng Long và Anh Thư.

Cậu kéo ngăn kéo dưới cùng bên phải. Nó bị kẹt.

Chiếc bàn làm việc của Hào không phải là loại bàn gỗ ép ván ép MDF tiêu chuẩn như của chị Linh hay các đồng nghiệp khác. Nó là một chiếc bàn gỗ sồi nguyên khối màu cánh gián, nặng chịch và có chạm trổ vài họa tiết kỷ hà ở viền. Năm năm trước, khi Hào mới vào công ty nhận việc, phòng Hành chính hết ngân sách mua đồ mới nên đã lôi cái bàn này từ kho thanh lý ra cho cậu dùng tạm. Hào rất thích nó vì nó vững chãi, dù đôi khi hay giở chứng do gỗ bị co ngót theo thời tiết.

Hào tì tay trái lên mặt bàn, tay phải nắm lấy tay cầm ngăn kéo, dùng sức giật mạnh.

Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay cậu áp sát vào lớp gỗ sồi, luồng năng lượng nhộn nhạo vô danh trong cơ thể cậu đột nhiên trào ra. Nó không bạo động, mà rỉ rả trườn qua lớp véc-ni, len lỏi vào những thớ gỗ.

Cạch.

Một âm thanh khô khốc vang lên từ sâu bên trong gầm bàn. Nó không phải tiếng gỗ gãy, mà là tiếng của một chốt khóa cơ học bằng kim loại vừa được nhả ra.

Ngăn kéo trượt ra dễ dàng. Nhưng thay vì một khoảng không sâu hoắm chứa đầy kẹp ghim và sổ tay cũ như mọi ngày, phần đáy ngăn kéo bằng ván ép đã sụt xuống một đoạn chừng năm centimet, để lộ ra một khoang rỗng bí mật.

Hào nín thở. Mình vừa phá đồ hả?

Cậu rướn người nhìn vào trong. Nằm im lìm giữa lớp bụi mờ của thời gian là một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật nhỏ xíu, được chạm khắc những đường vân uốn lượn. Hào nuốt nước bọt, lén đưa mắt nhìn quanh. Chị Linh đang bận gõ phím trả lời tin nhắn Zalo, mấy đồng nghiệp khác thì đang tụm năm tụm ba ngoài khu vực máy pha cà phê.

Hào thò tay vào khoang bí mật, nhấc chiếc hộp lên và đặt nó lên đùi, khuất dưới gầm bàn.

Nắp hộp không có khóa. Hào khẽ bật nó ra.

Bên trong lớp lót nhung đen tuyền đã sờn rách là một chiếc bút máy cổ. Vỏ bút màu đen bóng, nhưng không phải làm từ nhựa hay kim loại thông thường, mà giống như một khối đá mã não được mài nhẵn. Dọc theo thân bút là những đường vân bạc li ti, đan chéo vào nhau phức tạp như một bản đồ kinh mạch.

“Cái này…” Hào nhíu mày.

Cậu biết chiếc bút này. Nó không thuộc về Thành Đông. Nó thuộc về một mảng ký ức tuổi thơ mà cậu đã khóa chặt. Nó là chiếc bút máy mà ông nội cậu - Trần Văn Thành - luôn giữ khư khư bên mình khi còn sống. Ông nội mất năm Hào mười hai tuổi. Cậu nhớ như in hình ảnh ông ngồi ở hiên căn nhà cấp bốn ngoại ô, dùng chiếc bút này vẽ những vòng tròn âm dương kỳ lạ lên mặt giấy, miệng lẩm nhẩm những câu từ mà lúc đó Hào cho là bài đồng ca xưa cũ.

Sau tang lễ, chiếc bút biến mất. Bố mẹ cậu nghĩ rằng nó đã bị thất lạc trong lúc dọn dẹp. Không ai ngờ rằng nó lại nằm sâu trong ngăn kéo một chiếc bàn làm việc ở tầng 15 của tập đoàn xuất bản ngay giữa lòng Hà Nội.

Tại sao đồ của ông nội lại ở trong cái bàn này? Logic của Hào bắt đầu quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại các dữ kiện. Chẳng lẽ ông từng làm việc ở đây? Nhưng hồ sơ nhân sự công ty không hề ghi nhận điều đó.

Hào đưa ngón tay run run chạm vào thân bút.

BÙM.

Khoảnh khắc da thịt cậu tiếp xúc với khối mã não đen, không gian xung quanh Hào như nổ tung trong tĩnh lặng. Tầng 15 biến mất. Tiếng lách cách gõ phím của chị Linh biến mất. Mùi thảm trải sàn ngai ngái cũng bị hút sạch.

Cậu thấy mình đang trôi nổi trong một vùng không gian vô định, nơi chỉ có hai màu đen trắng cuộn xoáy vào nhau. Và rồi, luồng năng lượng kỳ lạ trong cơ thể cậu - cái thứ tần số trống rỗng vô danh đã làm dịu phòng server - đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Nó đáp lại sự hiện diện của chiếc bút. Những đường vân bạc trên thân bút sáng rực lên, phát ra những nhịp đập đồng điệu hoàn hảo với nhịp tim của Hào.

“Hỗn Độn… không phải là sự hỗn loạn…”

Một giọng nói vang lên trong đầu Hào. Khàn đục, trầm ấm, và quen thuộc đến mức làm sống mũi cậu cay cay. Là giọng của ông nội.

“Hỗn Độn là sự khởi nguyên. Là điểm bắt đầu. Là nơi Âm và Dương chưa phân tách. Hào, cháu trai của ta… cháu không phải là người thường. Cháu là một nốt nhạc tự do giữa một bản nhạc đã bị lập trình.”

Luồng linh khí Thổ hệ dày đặc, trầm ổn của tầng 15 đột nhiên bị kéo tuột về phía góc bàn của Hào. Nó xoáy vào chiếc bút máy, bị khối mã não đen lọc sạch, rồi nhẹ nhàng, chậm rãi chuyển hóa thành một luồng khí mát lạnh, truyền thẳng từ đầu ngón tay cậu vào chạy dọc theo tĩnh mạch cánh tay. Cảm giác mệt mỏi do dự án Churn Model gây ra lập tức tan biến. Đầu óc cậu minh mẫn một cách kỳ lạ.

Hào hít một hơi thật sâu, giật mình mở bừng mắt.

Cậu vẫn đang ngồi ở bàn làm việc. Tầng 15 vẫn im lìm và buồn ngủ. Chị Linh vẫn đang cắn hạt dưa.

Chỉ khác là, chiếc bút máy cổ trong tay cậu giờ đây không còn là một vật vô tri. Hào có thể cảm nhận rõ ràng “hơi thở” của nó. Nó đang thu hút linh khí Thổ xung quanh, nhai nuốt, và tinh lọc chúng.

“Hỗn Độn,” Hào thì thầm. Chữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, phá nát cái định nghĩa “Không phát hiện linh căn” mà hệ thống đã dán nhãn cho cậu năm mười tám tuổi.

Được rồi. Hãy hệ thống hóa lại. Hào bắt đầu thở đều, áp dụng tư duy quy trình để trấn an bản thân trước sự sụp đổ của thế giới quan cá nhân.

Giả thuyết thứ nhất: Mình bị điên. Giả thuyết thứ hai: Chiếc bút này là một thiết bị công nghệ cao có khả năng truyền dẫn sóng âm não. Giả thuyết thứ ba: Trải qua mười bảy năm bị coi là kẻ bất tài trong xã hội tu tiên, thực chất mình đang sở hữu một loại linh căn không có trong danh mục phân loại tiêu chuẩn Quốc gia. Khả năng cao, chiếc bút này chính là tài liệu ‘Onboarding’ dành riêng cho cái linh căn bất quy tắc đó.

Và ông nội đã cố tình giấu nó ở đây, dưới cái gầm bàn này, chờ ngày mình đến Thành Đông làm việc? Không, đó là một kịch bản quá mức viễn tưởng, thậm chí đối với dân HR chuyên lo liệu các kịch bản phát triển nhân tài dài hạn. Có lẽ nó chỉ là một sự tình cờ của số phận.

“Hào, sếp Hạnh gọi em vào phòng kìa,” Chị Linh gõ gõ cây bút dạ lên vách ngăn, cắt ngang dòng quy trình trong đầu Hào. “Chị ấy trông có vẻ căng thẳng lắm. Vụ sếp Hải giao dự án vượt cấp đúng không?”

“Vâng, em vào ngay.”

Hào nhanh chóng nhét chiếc bút Hỗn Nguyên vào túi áo ngực trong của chiếc sơ mi trắng, cài nút lại. Ngay lập tức, cậu cảm thấy luồng linh khí Thổ hệ xung quanh mình bị chiếc bút hấp thụ và tạo ra một lớp màng lọc vô hình, khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm và tách biệt hẳn khỏi áp lực của tòa nhà 88 tầng.

Cậu không còn là một gã quần chúng đi lạc vào trường quay của những diễn viên chính nữa. Hào xốc lại cổ áo, đứng dậy bước về phía phòng Trưởng bộ phận. Trong đầu cậu bắt đầu hiện lên những câu hỏi mới. Sếp Hải đang thu thập linh khí để làm gì? Anh Thư và Hoàng Long có thể giúp cậu giải mã bí ẩn của hệ thống này đến đâu? Và quan trọng nhất…

Cuốn cẩm nang Onboarding mang tên Hỗn Nguyên Văn Bút này, rốt cuộc sẽ dạy cậu điều gì?

Trong thế giới công sở, có hai loại vật dụng văn phòng: một loại bạn mượn của đồng nghiệp rồi vĩnh viễn không trả lại, và loại thứ hai nằm im dưới đáy ngăn kéo suốt nhiều năm, chờ một ngày đẹp trời xuất hiện để làm đảo lộn hoàn toàn lộ trình thăng tiến của bạn.

— Hết chương 04 —