Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 03

Chương 03: Sự cố phòng IT


Chương 3: Sự cố phòng IT

Nếu tầng 15 của phòng Nhân sự là một vùng đất Thổ hệ tĩnh lặng đến buồn ngủ, thì tầng 25 của khối Công nghệ Thông tin lại giống như một xưởng rèn khổng lồ đang hoạt động hết công suất.

Ngay khi cửa thang máy mở ra, Hào đã cảm nhận được luồng linh khí mang thuộc tính Hỏa và Kim cuồn cuộn phả vào mặt. Không khí ở đây có mùi của ozone tĩnh điện pha lẫn mùi cà phê Espresso đậm đặc. Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên liên hồi như một trận mưa rào rơi trên mái tôn, xen lẫn tiếng quạt tản nhiệt của hệ thống máy chủ chạy rì rì phía cuối hành lang.

Hào rẽ vào khu vực làm việc trung tâm. Mục tiêu của cậu hôm nay là tìm Đỗ Hoàng Long, Chuyên viên CNTT cao cấp, để xin trích xuất log-in dữ liệu cho cái dự án Churn Model mà sếp Hải vừa giao.

“Anh Long có bận không, em nhờ chút việc.” Hào gõ cộc cộc lên vách ngăn bằng kính cường lực.

Đỗ Hoàng Long thò đầu ra từ sau ba cái màn hình vĩ đại. Trái ngược hoàn toàn với quy chuẩn ăn mặc áo sơ mi cắm thùng của Thành Đông, Long mặc một chiếc áo polo đen nhăn nhúm, quần jeans mài và mái tóc nhuộm vàng sáng rực rỡ. Với danh hiệu “Nhân viên IT của năm” và cảnh giới Tụ Khí trung kỳ với linh căn Kim hệ đột biến, anh ta có đặc quyền đạp lên mọi quy tắc đồng phục mà bộ phận Nhân sự đề ra.

“Vụ gì đấy ông em? HR lại đẻ ra cái quy trình mới nào xong bắt anh em IT gánh à?” Long xoay ghế lại, tay vẫn cầm hờ một chiếc tuốc nơ vít nhỏ tỏa ra ánh sáng bàng bạc của linh lực.

“Dự án Tối ưu hóa. Em cần anh cấp quyền truy cập vào luồng dữ liệu hiệu suất của khối Back-office tháng trước.” Hào chìa màn hình máy tính bảng có email phê duyệt của sếp Hải ra trước mặt Long.

Long liếc mắt nhìn dòng chữ đỏ chót trên email, đuôi lông mày khẽ giật lên một cái. Anh vươn tay định gõ lệnh cấp quyền, nhưng ngón tay chưa kịp chạm vào bàn phím thì toàn bộ hệ thống đèn trần của tầng 25 đột ngột chớp tắt.

Phụt.

Âm thanh rì rì của hệ thống máy chủ cuối hành lang bỗng dưng tắt ngấm. Thay vào đó là tiếng rít chói tai như kim loại cào vào nhau.

Cùng lúc đó, một sự sụt giảm áp suất khủng khiếp bao trùm lấy không gian. Không chỉ là mất điện. Toàn bộ Hệ thống Linh khí Văn phòng được duy trì trong không khí đột nhiên bị rút cạn sập sàn. Cảm giác giống như ai đó vừa mở tung cửa sổ của một chiếc máy bay đang bay ở độ cao mười nghìn mét. Vài nhân viên IT có cảnh giới thấp ôm ngực gục xuống bàn, sắc mặt tái nhợt vì bị rút năng lượng đột ngột.

“Cái quái gì thế này!” Long chửi thề, bật dậy. Toàn thân anh bùng lên một luồng ánh sáng màu trắng bạc cực kỳ sắc bén của Kim hệ, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình để chống lại lực hút kỳ lạ kia. “Có một lỗ hổng trong mạng lưới phù văn máy chủ. Linh khí đang bị xả thẳng xuống tầng hầm!”

“Có cần gọi sơ tán không anh?” Hào bám chặt lấy mép bàn để đứng vững. Kỳ lạ thay, cậu không cảm thấy khó thở như những người khác. Cậu chỉ thấy xung quanh mình trống rỗng, và một sự rung động rất nhỏ đang nhộn nhạo dưới lòng bàn tay.

“Không kịp đâu, mười phút nữa là server chính cháy rụi, toàn bộ dữ liệu của công ty sẽ bốc hơi!”

Long lao như một cơn lốc về phía phòng máy chủ cuối hành lang. Hào, với bản năng của một nhân viên mẫn cán sợ công ty sập tiệm đồng nghĩa với việc mất tháng lương thứ mười ba, lập tức chạy theo.

Cửa phòng server tự động bật mở. Bên trong không phải là những tủ mạng bình thường. Các bó cáp quang được bện chặt chẽ cùng với những dải phù văn phát sáng rực rỡ. Lúc này, chuỗi bùa chú làm nhiệm vụ tản nhiệt Thủy hệ đang nhấp nháy màu đỏ lịm, chập chờn như sắp tắt. Mùi khét lẹt của nhựa cháy và ozone xộc thẳng vào mũi.

Long nghiến răng, áp hai bàn tay lên bảng điều khiển trung tâm. Luồng linh lực Kim hệ từ tay anh chuyển hóa thành những dòng code ánh sáng sắc lẹm, bắn thẳng vào mảng bùa chú tản nhiệt nhằm vá lại lỗ thủng. Nhưng bùa chú nảy lên, dội ngược luồng Kim khí lại tạo thành một tia lửa điện quật Long lùi lại nửa bước.

“Mẹ kiếp, áp suất dội ngược mạnh quá!” Long chửi thề, lại lao vào ấn tay lên bảng điều khiển một lần nữa. Mồ hôi túa ra đầy trán anh. Tia lửa điện lại bắn ra lách tách, hệ thống vẫn rú lên liên hồi.

“Hệ thống tracking chiến dịch của Marketing sập toàn bộ rồi. Phòng IT đang làm cái trò gì vậy?”

Một giọng nữ lạnh lẽo vang lên từ phía cửa. Lê Anh Thư - Chuyên viên Marketing từ tầng 30 - bước nhanh vào. Cô mặc chiếc váy chữ A màu xanh hải quân cắt may hoàn hảo, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ căng thẳng.

“Không phải lúc để bắt lỗi đâu cô em, server sắp nổ đến nơi rồi!” Long gắt lên, hai tay vẫn đang cố nhồi linh lực vào hệ thống.

Anh Thư không nói thêm lời nào, lập tức bước tới cạnh Long. Luồng Thủy khí toát ra từ cô lạnh buốt. Cô giơ tay, một luồng ánh sáng xanh lam dịu mát từ lòng bàn tay cô tuôn ra, bao bọc lấy dải phù văn đang bốc cháy hòng làm mát nó.

Nhưng khoảnh khắc Thủy khí của Thư chạm vào luồng Kim khí đang bạo động của Long, một âm thanh xì xèo rợn người vang lên. Hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Toàn bộ tủ server rung bần bật như sắp vỡ tung.

“Rút tay lại đi!” Thư nhăn mặt, cố thu hồi linh lực nhưng không được, hai luồng năng lượng đã dính chặt vào nhau tạo thành một vùng xoáy hỗn loạn. “Kim sinh Thủy chỉ đúng trong lý thuyết tuần hoàn chậm. Hiện tại áp suất đang mất cân bằng, anh đẩy Kim khí vào chỉ làm Thủy khí của tôi bị đun sôi lên thôi!”

“Anh rút không được! Cứ như có cái nam châm hút chặt tay anh vào cái bảng mạch này vậy!” Long cắn răng, các gân máu nổi hằn trên cổ.

Trần Phong Hào đứng nép sát vào bức tường phía sau, hoàn toàn câm nín. Cậu chứng kiến hai tu sĩ ưu tú của Thành Đông đang bị một cái tủ server kẹp chặt, mồ hôi đầm đìa, xung quanh là những tia sáng xanh trắng giật liên hồi như trong phim viễn tưởng. Nhiệt độ trong phòng đang tăng lên từng giây. Báo động đỏ chớp tắt điên cuồng.

Mình phải làm gì đây? Quy trình PCCC của công ty nói gì? Bước một: Báo động. Bước hai: Dùng bình chữa cháy. Bước ba: Cắt cầu dao điện.

Hào hoảng hốt dáo dác nhìn quanh. Mắt cậu va phải một chùm cáp quang màu đen dày cộp đang cắm thẳng vào lõi trận pháp trung tâm - thứ có vẻ như là nguồn cung cấp năng lượng chính cho toàn bộ cái tủ đang sắp nổ tung kia. Nửa phần đuôi của chùm cáp đã bị rung lắc đến mức tuột ra một nửa.

Rút phích cắm. Đúng rồi, máy tính treo thì cứ rút phích cắm ra cắm lại là xong. Logic của những người không mù công nghệ nhưng cũng chẳng hiểu biết gì lóe lên trong đầu Hào.

Không kịp suy nghĩ thêm, Hào nhào tới, đưa tay túm chặt lấy chùm cáp quang đang phát sáng lập lòe, định bụng dùng sức giật tung nó ra khỏi ổ cắm.

“Đừng chạm vào-!” Long trợn trừng mắt hét lên, nhưng đã quá muộn.

Khoảnh khắc bàn tay trần của Hào - một người không có lấy một giọt linh lực bảo vệ - siết lấy bó cáp giữa tâm bão của Kim khí và Thủy khí, Long và Thư đều nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị cho một vụ nổ hất văng cả ba ra ngoài hành lang.

Nhưng không có vụ nổ nào xảy ra.

Thay vào đó, một dao động lạ lùng lan tỏa ra từ lòng bàn tay Hào. Nó không mang màu sắc của bất kỳ hành nào trong ngũ hành. Nó trống rỗng, vô hình, nhưng lại mang tính dung chứa tuyệt đối. Sự bạo động của Kim khí từ Long và sự kháng cự lạnh lẽo của Thủy khí từ Thư khi va chạm vào người Hào bỗng nhiên khựng lại. Giống như hai con thú hoang đang điên cuồng cắn xé đột ngột rơi vào một vùng hố đen không trọng lực, mất đi hoàn toàn tính xung khắc.

Linh lực của Long và Thư bị hút nhẹ qua bàn tay Hào, ngoan ngoãn hòa quyện lại với nhau, rồi tuôn thẳng vào trận pháp tản nhiệt một cách trơn tru, dịu êm như một dòng suối chảy qua khe đá.

Phù…

Dải phù văn làm mát sáng bừng lên màu xanh lam êm dịu. Tiếng rít chói tai tắt lịm. Các hệ thống máy chủ rung lên một nhịp rồi hoạt động trở lại bình thường. Đèn trần hành lang bật sáng. Hệ thống linh khí văn phòng từ từ được bơm đầy lại.

Trong phòng server, bầu không khí tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng quạt gió rù rì.

Lực hút biến mất, Long và Thư lảo đảo lùi lại, ôm lấy cánh tay đang rã rời. Cả hai đồng loạt ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to trân trân nhìn về phía gã Chuyên viên Nhân sự đang đứng khom người.

Hào vẫn đang giữ khư khư bó cáp quang trong tay. Cậu lờ đờ chớp mắt, đầu ngón tay tê râm ran, trong người vừa nhẹ bẫng lại vừa nhộn nhạo. Cậu nhìn sang Long, rồi lại nhìn sang Thư, nuốt nước bọt.

“Thấy chưa… IT bảo mọi người cứ lỗi thì rút điện ra cắm lại là được mà…” Hào cười khan, vội vàng buông bó cáp ra, lén chùi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào vạt quần.

Long và Thư nhìn nhau, rồi lại nhìn Hào. Vẻ mặt của cả hai như thể vừa thấy một con chim cánh cụt làm toán giải tích. Một “người thường” dùng tay không chạm vào lõi linh khí đang bạo động, không những không chết cháy mà còn ép hai luồng linh lực xung khắc hòa làm một?

“Cậu… vừa làm cái trò quái quỷ gì vậy?” Long thở hắt ra, chỉ tay vào bó cáp.

“Em thề là em chỉ định rút điện ra cắm lại thôi.” Hào lúng túng giơ hai tay lên trời biểu thị sự vô tội.

Thư không nói gì, sự nhạy bén của một dân làm chiến lược khiến cô lập tức gạt sự khó hiểu sang một bên. Cô lách qua người Hào, bước tới bàn điều khiển và gõ lạch cạch vài lệnh trích xuất dữ liệu log.

“Việc hệ thống sập không phải do lỗi phần cứng,” Thư lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kỳ quặc. “Có ai đó đã mở một backdoor trên trận pháp, cố tình rút một lượng lớn linh khí dư thừa của khối Back-office đi nơi khác. Sự quá tải vừa nãy là do đường truyền bị quá tải khi một lượng lớn lưu lượng bị hút đi.”

Long nhăn mặt, bước tới sát màn hình. “Đứa nào dám đục tường hệ thống của anh? Đợi đã… kiểm tra địa chỉ IP nhận luồng linh khí bị hút đi xem nào.”

Màn hình chạy những dòng lệnh màu xanh lá cây tốc độ cao, rồi dừng lại ở một chuỗi ký tự. Long khựng lại. Bầu không khí vốn đang dịu xuống bỗng chốc đông đặc lại. Anh quay sang nhìn Hào. Thư cũng dừng gõ phím.

“Địa chỉ nhận là một thư mục mã hóa nằm trên máy chủ của user HAITRAN,” Long gằn giọng, sắc mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng. “Tên thư mục là Churn Model.”

Nhịp tim Hào hẫng một nhát. Ánh mắt cùng nụ cười sắc lạnh của sếp Hải trên tầng 80 hiện về mồn một trong tâm trí cậu.

Thu thập chỉ số mệt mỏi, thất vọng. Điều phối môi trường làm việc.

Dự án Tối ưu hóa không phải là một mô hình phân tích dữ liệu nghỉ việc bình thường. Nó là một cỗ máy hút sinh lực. Sếp Hải không chỉ muốn đánh giá năng suất, ông ta đang thực sự rút cạn linh khí của nhân viên toàn công ty. Và vì một lý do điên rồ nào đó, ông ta muốn Hào - kẻ vừa vô tình chữa khỏi cái máy chủ bằng cách đâm đầu vào chỗ chết - làm người cầm trịch dự án này.

Hào hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Đỗ Hoàng Long và Lê Anh Thư. Hai con người xuất chúng ở hai đầu thái cực đối lập, giờ đây đang cùng đứng chung với cậu trong một căn phòng máy chủ lạnh ngắt, đối diện với một bí mật có thể khiến cả ba mất việc, hoặc tệ hơn thế.

“Có vẻ như,” Hào cất giọng, nghe hơi run nhưng đang cố giữ cho âm điệu thật sự bình thản. “Dự án mới của HR sẽ cần một đội task force liên phòng ban. IT và Marketing có sẵn sàng nhận thêm việc ngoài giờ không lương không?”

Long nhếch mép cười khẩy, vỗ mạnh một phát lên vai Hào làm cậu suýt khuỵu xuống. Thư không cười, cô lặng lẽ đóng cửa sổ dòng lệnh lại, xóa sạch mọi dấu vết truy cập vừa rồi.

Một bộ ba không chính thức vừa được thành lập, ngay tại nơi mà máy chủ công ty vừa suýt nướng chín họ, bắt nguồn từ một gã HR lóng ngóng định rút điện.

Trong thế giới công sở, có hai loại sự cố hệ thống: một loại chỉ cần gọi IT đến khởi động lại máy là xong, và loại thứ hai đòi hỏi sự hợp tác của ba phòng ban khác nhau chỉ để phát hiện ra rằng, có ai đó ở ban Giám đốc đang âm thầm rút phích cắm của cả công ty.

— Hết chương 03 —