Chương 02
Chương 02: Dự án "Tối ưu hóa"
Chương 2: Dự án “Tối ưu hóa”
Thang máy số Một là thang máy chuyên dụng dành cho Ban Giám đốc, chạy thẳng từ tầng 1 lên tầng 80 mà không dừng lại ở bất kỳ trạm trung chuyển nào. Bên trong khoang cabin ốp gỗ óc chó và gương mạ vàng, chỉ có một mình Trần Phong Hào.
Và một áp lực khổng lồ vô hình.
Càng lên cao, không khí trong cabin dường như càng bị nén lại. Nó không mang cái nghẹt thở ồn ào của đám đông chen chúc ở tầng dưới, mà là một sự đặc quánh tĩnh lặng. Hào có cảm giác như mình đang chìm dần xuống đáy biển sâu, nơi mỗi milimet khối nước đều mang sức nặng hàng tấn chèn ép lên lồng ngực. Cậu phải nới lỏng nút thắt cà vạt, cố gắng hít vào những hơi thật ngắn.
Người ở Thành Đông đều rỉ tai nhau rằng, hệ thống điều hòa trên tầng 80 bơm oxy tinh khiết để các sếp giữ đầu óc minh mẫn. Nhưng khối óc mang tư duy của một HRBP mách bảo Hào rằng, oxy không thể làm người ta có cảm giác xương cốt râm ran như bị nghiền nát thế này.
Tập trung vào các con số. Hào tự nhắc nhở bản thân, nhắm mắt lại. Gói phúc lợi sức khỏe, bảo hiểm PVI mức cao nhất, chi phí khám sức khỏe định kỳ hai triệu rưỡi một người…
“Ting.”
Cửa thang máy mở ra. Áp lực đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng không khí trong vắt, mát lạnh tạt vào mặt, mang theo mùi hương thoang thoảng của trầm hương và một loại gỗ đắt tiền nào đó.
Hào bước ra thảm hành lang dày cộp, không phát ra tiếng động. Trịnh Văn Minh - Trợ lý Đặc biệt của Phó Giám đốc Hải - đã đứng chờ sẵn ở đó. Minh trạc ba lăm tuổi, lúc nào cũng mặc một bộ vest xám cắt may thủ công phẳng phiu đến mức đáng sợ. Không ai trong công ty biết chính xác Minh thuộc phòng ban nào, họ chỉ biết anh ta là cái bóng của sếp Hải.
“Chào anh Hào. Sếp đang đợi anh ở bên trong.” Minh gật đầu, giọng điệu bằng phẳng không gợn chút cảm xúc. Cánh tay Minh đưa ra làm động tác mời, động tác chuẩn mực như một lập trình viên vừa chạy xong một đoạn mã không có lỗi.
“Cảm ơn anh.” Hào đáp lại bằng nụ cười tiêu chuẩn, bước theo Minh.
Phòng làm việc của Phó Giám đốc Trần Quang Hải rộng bằng cả khu vực làm việc của ban C&B gộp lại. Không có tủ tài liệu ngổn ngang, không có giấy tờ thừa thãi. Một chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối nằm uy nghi giữa phòng, phía sau là vách kính trong suốt nhìn toàn cảnh thành phố Hà Nội đang chìm trong sương mù xám ngoét.
Trần Quang Hải đang chắp tay đứng quay lưng lại cửa, nhìn xuống thành phố. Dù đã ở tuổi bốn mươi lăm, bóng lưng của ông ta vẫn thẳng tắp, không mang vẻ bệ vệ của những vị sếp bụng bia thường thấy.
“Dạ, sếp gọi em ạ?” Hào lên tiếng, đứng cách bàn làm việc đúng một mét rưỡi - khoảng cách an toàn cho các cuộc hội thoại mang tính chất chỉ đạo.
Hải xoay người lại. Khuôn mặt ông ta góc cạnh, điềm đạm, đôi mắt sâu luôn giấu kín những tính toán. Ông ta mỉm cười, một nụ cười vừa vặn, không quá nhiệt tình nhưng đủ để người đối diện thấy mình được tôn trọng.
“Phong Hào. Ngồi đi.” Hải chỉ tay về phía chiếc ghế da đối diện. “Cà phê nhé? Hay trà?”
“Dạ em xin cốc nước lọc là được rồi ạ.” Hào kéo ghế ngồi xuống. Quy tắc sinh tồn số một khi gặp Big Boss: Không nhận đồ uống có chứa caffeine hoặc theanine, chúng sẽ làm tăng nhịp tim và khiến bạn nói hớ.
Hải gật đầu, tự tay rót một ly nước từ bình pha lê đẩy về phía Hào, sau đó ngồi xuống ghế của mình, đan hai bàn tay vào nhau.
“Anh đánh giá cao sự trung thực và thái độ làm việc của Hào trong suốt năm năm qua ở Thành Đông,” Hải mở lời, giọng nói đều đều, ấm áp. “Nhưng anh tự hỏi, một người có năng lực bao quát dữ liệu tốt như cậu, tại sao vẫn bằng lòng với vị trí Chuyên viên Nhân sự?”
Hào khẽ siết nhẹ những ngón tay dưới gầm bàn. Lời khen mào đầu. Một thủ thuật quen thuộc trong nghệ thuật quản trị nhân sự. Bạn khen nhân viên trước khi giao cho họ một nhiệm vụ khó nhằn hoặc một trách nhiệm mà không đi kèm với việc tăng lương.
“Em nghĩ sự ổn định giúp em hoàn thành tốt các chỉ tiêu được giao, thưa sếp,” Hào đáp, dùng chính những từ khóa an toàn nhất trong từ điển HR.
“Ổn định.” Hải lặp lại từ đó, ánh mắt lướt qua vai Hào, dường như đang nhìn vào một điểm vô hình nào đó trong không gian. “Từ đó rất hay. Nhưng chúng ta đều biết, hệ thống hiện tại của Thành Đông đang thiếu đi sự ổn định đó. Tháng trước, tỷ lệ nhân sự nghỉ việc của toàn công ty tăng hai phần trăm. Khối lượng công việc đổ dồn lên những người ở lại, dẫn đến tình trạng kiệt sức trên diện rộng.”
Hải trượt một chiếc máy tính bảng trên mặt bàn về phía Hào. Trên màn hình là biểu đồ đường màu đỏ biểu thị tỷ lệ hao hụt nhân sự đang nhích dần lên.
“Anh muốn giao cho cậu phụ trách một dự án mật. Tên mã là ‘Churn Model’ - Mô hình Dự đoán Nghỉ việc. Cậu không chỉ phân tích dữ liệu bề mặt như lý do nghỉ việc hay mức lương. Tôi cần cậu theo dõi ‘trạng thái năng lượng’ của họ.”
Hào hơi cau mày, ánh mắt lướt nhanh qua tài liệu trên màn hình. “Trạng thái năng lượng thưa sếp? Ý sếp là đánh giá mức độ căng thẳng, burnout qua các bài khảo sát định kỳ?”
“Đúng, nhưng sâu hơn thế,” Hải mỉm cười, nụ cười lần này sâu hơn một chút, làm hằn lên những nếp nhăn ở khóe mắt. “Chúng ta cần những nhân viên cống hiến hết mình, một sự ổn định… tuyệt đối. Tôi cần cậu thiết lập một bộ tiêu chí để hệ thống máy chấm công và mạng lưới nội bộ có thể thu thập các chỉ số về sự mệt mỏi, thất vọng, hay cả những khao khát thầm kín của họ. Từ đó, chúng ta sẽ ‘điều phối’ lại môi trường làm việc cho phù hợp.”
Điều phối môi trường làm việc. Một cụm từ hoa mỹ.
Hào cầm chiếc máy tính bảng lên. Ngay khoảnh khắc ngón tay trỏ của cậu - chính là ngón tay bị giật điện ở máy chấm công lúc sáng - chạm vào viền kim loại của thiết bị, một luồng khí lạnh toát truyền thẳng từ màn hình chạy dọc lên cánh tay.
Nó không phải là cơn đau vật lý. Nó là cảm giác trống rỗng. Hào cảm thấy như có một chiếc ống hút vô hình cắm phập vào tĩnh mạch mình, chầm chậm rút đi một giọt sinh khí nhỏ nhoi. Cơn mệt mỏi mơ hồ ập đến, giống hệt cảm giác khi cậu phải làm việc liên tục mười hai tiếng mà không chợp mắt.
Hào giật mình, vội vàng đặt chiếc máy tính xuống mặt bàn, cố giữ cho nhịp thở không bị rối loạn. Cậu ngước lên nhìn Hải.
Trần Quang Hải vẫn ngồi đó, nhàn nhã quan sát cậu. Nhưng có gì đó đã thay đổi. Nụ cười của ông ta vẫn treo trên môi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo và sắc bén như một mũi khoan đang cố xuyên qua lớp vỏ bọc bình thường của Hào. Nụ cười đó không hề có ý định che giấu sự nguy hiểm, nó đang phơi bày ra, một cách đầy ngạo nghễ, giống như một kẻ đi săn đang nhìn con mồi tự tay đóng sập cửa lồng.
“Có vấn đề gì với dự án này sao, Hào?” Hải hỏi, giọng nhẹ bẫng.
“Dạ không,” Phong Hào hắng giọng, nhanh chóng điều chỉnh lại cơ mặt. Cậu nhặt chiếc máy tính lên một lần nữa, dùng phần thịt ở ngón cái để cầm thay vì ngón trỏ. Lần này, không có cảm giác gì xảy ra. “Dữ liệu yêu cầu hơi phức tạp so với các mô hình thông thường, nhưng em có thể phối hợp với bên IT để trích xuất. Sếp cứ giao cho em.”
“Tốt. Cậu có toàn quyền truy cập vào dữ liệu log-in của hệ thống, trừ tầng 50 trở lên. Hãy làm thật kỹ.” Hải đứng dậy, báo hiệu cuộc gặp kết thúc. “Anh rất kỳ vọng vào kết quả của dự án này. Đừng làm anh thất vọng.”
Hào gật đầu chào, cầm lấy máy tính bảng và quay người bước ra khỏi phòng.
Khi cửa phòng Giám đốc đóng lại sau lưng, Hào mới nhận ra áo sơ mi của mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cậu đi nhanh về phía thang máy, nhấn nút đi xuống.
Màn hình thang máy nhảy từng con số từ 80 xuống dần. Áp lực vô hình trong không khí vơi đi theo từng nhịp giảm của tầng lầu. Hào nhìn chằm chằm vào biểu đồ đỏ chót trên chiếc máy tính bảng.
Thu thập chỉ số mệt mỏi, thất vọng. Điều phối môi trường làm việc.
Với năm năm kinh nghiệm làm HR, Hào đã từng xử lý hàng trăm bản mô tả công việc và các dự án tối ưu hóa nhân sự. Mục đích của chúng luôn là vắt kiệt sức lao động theo cách hợp pháp nhất có thể. Nhưng những gì Trần Quang Hải vừa mô tả không giống một dự án nhân sự cho lắm.
Nó giống một bản vẽ thiết kế của một cái van xả. Và “trạng thái năng lượng” mà ông ta nhắc đến…
Hào xoa xoa ngón tay trỏ đang hơi tê râm ran của mình. Âm thanh rè rè lúc sáng ở sảnh tầng 1 lại vang vọng trong đầu cậu.
Có một hệ thống đang ngầm vận hành bên trong tòa nhà 88 tầng này. Một hệ thống không quan tâm đến KPI, doanh thu hay lợi nhuận xuất bản. Cậu không biết nó là cái gì, nhưng cậu biết chắc chắn một điều: Việc Trần Quang Hải giao dự án này cho cậu hoàn toàn không phải là một cơ hội thăng tiến.
Đó là một mồi nhử. Và cậu vừa ngoạm trúng nó.
Trong thế giới công sở, có hai loại dự án đặc biệt được sếp giao phó trực tiếp: một loại là nấc thang bọc nhung giúp bạn thăng tiến thẳng lên ghế quản lý, và loại thứ hai là một cái bẫy sập hoàn hảo được ngụy trang dưới vỏ bọc “cơ hội để em thể hiện năng lực”.
— Hết chương 02 —