Tu Tiên Giờ Hành Chính
Tu Tiên Giờ Hành Chính

Chương 01

Chương 01: Máy chấm công lạ kỳ


Chương 1: Máy chấm công lạ kỳ

Sáng thứ Hai luôn mang một loại sát khí vô hình. Nó không sắc bén như Kim khí của phòng Kế toán, cũng không hừng hực bốc lửa như Hỏa khí của đội Marketing, mà nó lờ đờ, đặc quánh và bám rịt lấy người ta từ lúc bước chân xuống giường cho đến khi quẹt thẻ qua cửa quay.

Tòa nhà Công ty Xuất bản Thành Đông sừng sững giữa ngã tư Cầu Giấy, đâm toạc bầu trời xám xịt bằng 88 tầng kính cường lực phản quang. Ở độ tuổi hai mươi chín, với năm năm thâm niên làm Chuyên viên Nhân sự (HRBP), Trần Phong Hào đã quen thuộc với tòa nhà này đến mức nhắm mắt cậu cũng tính được phải mất bao nhiêu bước chân để đi từ bến xe buýt vào đến sảnh chính.

Hào bước qua lớp cửa kính tự động, hòa vào dòng người hối hả đang xếp hàng rồng rắn trước sáu trụ máy chấm công.

Hệ thống chấm công của Thành Đông là một kiệt tác lai tạo giữa công nghệ nhận diện quang học và phù văn kiểm soát linh khí. Nó không chỉ ghi nhận thời gian, mà còn một cách tế nhị, và cực kỳ chính xác, phân loại con người.

Hào đứng lùi lại nửa bước, nhường chỗ cho một quản lý cấp trung từ phòng Kinh doanh bước lên trước. Người đàn ông mặc vest đen, trên vạt áo cài một chiếc ghim phù văn nhỏ xíu nhưng tỏa ra dao động cực kỳ ổn định. Ông ta đặt thẻ lên mặt kính.

Ting-ngân.

Một tiếng chuông lảnh lót, trong vắt như ngọc chạm vào nhau vang lên. Vòng đèn LED quanh mặt quét sáng bừng lên màu vàng kim rực rỡ, biểu thị cảnh giới Tụ Khí trung kỳ. Người đàn ông mỉm cười hài lòng, sải bước qua cửa quay với phong thái của một kẻ vừa được hệ thống công nhận giá trị tồn tại. Vài tiếng thì thầm xuýt xoa vang lên từ phía sau.

Đến lượt Hào. Cậu hít một hơi, áp chiếc thẻ nhân viên bằng nhựa dẻo đã hơi mờ góc lên mặt kính.

Bíp.

Một tiếng động ngắn ngủn, cộc lốc và khô khốc. Vòng đèn LED nhấp nháy ánh xanh lá cây yếu ớt, mờ nhạt. Không có linh lực cộng hưởng, không có sóng âm ngân vang. Chỉ là một thông báo vô hồn dành cho một “người thường” - những kẻ chiếm tới chín mươi mốt phần trăm dân số, đóng vai trò làm nền cho chín phần trăm tinh anh của thế giới.

Không sao cả, Hào tự nhủ, thong thả cất thẻ vào túi áo. Trong một vở kịch, người ta trả tiền để xem diễn viên chính tỏa sáng, nhưng nếu mà không có diễn viên quần chúng thì diễn viên tỏa sáng kiểu gì được, đúng không?

Nhưng ngay khi cậu định bước qua thanh chắn, một luồng điện cực nhỏ, mỏng như sợi tóc, đột ngột xẹt qua ngón tay trỏ.

Máy chấm công khựng lại. Mặt kính cường lực rung bần bật trong khoảng một phần mười giây. Vòng đèn LED xanh lá đột nhiên nhấp nháy loạn xạ, rồi bất thần chuyển sang một dải màu lai tạp giữa xám tro và tím thẫm - một màu sắc hoàn toàn không nằm trong phổ quang học của Ngũ Hành. Cùng lúc đó, thay vì tiếng “bíp” quen thuộc, một âm thanh trầm đục, rè rè như tiếng nhiễu sóng radio rít lên bên trong thân máy, tạo ra một dao động tần số lạ lùng làm lồng ngực Hào thót lại.

Cảm giác đó qua đi nhanh đến mức Hào tưởng mình vừa bị hạ đường huyết. Máy chấm công khôi phục lại ánh sáng xanh lá lờ đờ ban đầu. Thanh chắn kim loại rạch một tiếng mở ra.

“Mình vừa bị cái máy chấm công giật điện hả trời?” - Hào lẩm bẩm trong miệng, cau mày nhìn đầu ngón tay không hề có vết xước.

Được rồi. Giả thuyết thứ nhất: Đội IT của anh Hoàng Long lại đẩy code lỗi lên hệ thống Production vào tối Chủ Nhật. Giả thuyết thứ hai: Bộ phận cảm biến linh lực bên trong máy đã quá hạn bảo trì. Giả thuyết thứ ba: Mình bị ảo giác do uống cà phê quá liều trước khi ăn sáng. Cậu nhẩm tính, chân vẫn tự động bước về phía dãy thang máy. Giả thuyết thứ nhất luôn có xác suất xảy ra cao nhất.

“Hôm nay trời ẩm quá cháu nhỉ.”

Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên cạnh. Hào quay sang. Chú Bảo, nhân viên bảo vệ tòa nhà, đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt hiền từ nhìn lướt qua cái máy chấm công rồi lại nhìn Hào. Bộ đồng phục bảo vệ hơi rộng so với vóc dáng gầy gò của chú, nhưng thế đứng lại vững chãi như một cây cổ thụ bám rễ sâu vào nền đá hoa cương.

“Vâng, chắc do độ ẩm cao nên mấy thiết bị điện tử bị chập cheng chú ạ,” Hào đáp, nở một nụ cười xã giao ấm áp, kỹ năng cơ bản nhất của một HR.

“Ừ, độ ẩm cao. Không khí đặc lại,” Chú Bảo gật gù, mắt vẫn nhìn bâng quơ ra dòng xe cộ ngoài ngã tư. “Cây non mà ngập nước, rễ úng thì dễ chết. Nhưng cây già rễ sâu, biết nương theo dòng nước ngầm mà đi thì mùa sau lại đâm chồi.”

Hào chớp mắt. Cậu luôn cảm thấy chú Bảo nói chuyện giống như đang trích dẫn từ một cuốn sách triết học nào đó mà trang bìa đã bị xé mất.

“Dạ vâng… Cháu cảm ơn chú. Cháu lên văn phòng đây ạ.”

Bước vào thang máy số Bốn dành cho nhân viên từ tầng 10 đến tầng 20, Hào ngay lập tức bị kẹp giữa một bầu không khí hỗn mang. Thang máy đông nghẹt người. Bên trái cậu là một chị gái từ phòng Kế toán tầng 20, người tỏa ra luồng Kim khí sắc lạnh đến mức Hào có cảm giác cổ cồn áo của mình đang bị một lưỡi dao mỏng cứa nhẹ. Phía sau là hai cậu nhóc thực tập sinh phòng Marketing tầng 30, tuy mới Luyện Khí Cảnh sơ kỳ nhưng Hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, mang theo sự bốc đồng và nhiệt huyết ồn ào.

Hào nép sát vào góc, khoanh tay trước ngực. Người không có linh căn không thể chủ động ngăn cách linh khí của người khác, họ chỉ có thể chịu trận. Nhưng Hào có cách riêng của mình. Cậu nhắm mắt lại, bắt đầu tưởng tượng ra bảng tính Excel chứa Turnover rate của tháng trước. Cậu nhẩm tính tỷ lệ Cost per Hire, rồi so sánh nó với ngân sách đào tạo quý Ba.

Áp lực từ linh khí không có thật. Cậu nghĩ thầm. Áp lực thực sự là việc bộ phận Marketing có tỷ lệ nghỉ việc lên tới mười lăm phần trăm trong vòng hai tháng, và HR phải tuyển gấp ba người thay thế với mức lương không được vượt quá quỹ ngân sách năm ngoái.

Ngay lập tức, luồng Hỏa khí và Kim khí xung quanh dường như mất đi sức mạnh uy hiếp. Logic và số liệu luôn là tấm khiên vững chắc nhất để chống lại mọi loại năng lượng siêu nhiên.

“Ting.”

Thang máy dừng ở tầng 15. Hào thở phào bước ra khỏi hộp kim loại ngột ngạt.

Khác biệt hoàn toàn với sự lộn xộn trong thang máy, tầng 15 - đại bản doanh của Phòng Nhân sự - được bao phủ bởi một trường năng lượng Thổ hệ ổn định, trầm mặc và dung hòa. Không có sự sắc bén, không có sự cuồng nhiệt. Chỉ có một nhịp điệu chậm rãi, bền bỉ, giống như một cỗ máy đếm nhịp khổng lồ đang hoạt động trong im lặng. Linh khí ở đây được thiết kế đặc biệt để giữ cho cảm xúc con người không bị dao động quá mức - một điều kiện tiên quyết để xử lý hàng núi thủ tục giấy tờ, khiếu nại, và những cuộc phỏng vấn sa thải đẫm nước mắt.

Nhưng đồng thời, nó cũng buồn ngủ một cách vĩ đại.

Hào đi dọc theo hành lang trải thảm xám, gật đầu chào vài đồng nghiệp đang đứng quanh khu vực máy pha cà phê. Cậu tiến về góc làm việc của mình, nằm gần cửa sổ bằng kính chạm trần. Khung cảnh bên ngoài là một biển nhà ống lô nhô và những dòng xe cộ kẹt cứng nhích từng centimet.

Hào ngồi xuống ghế, khởi động máy tính, và bắt đầu thói quen mỗi sáng: xếp ba chiếc bút bi xanh, đỏ, đen thẳng hàng song song với mép bàn. Hành động lặp đi lặp lại này giúp cậu “onboard” tâm trí mình vào chế độ làm việc.

“Hào trông mệt vậy, ổn không em? Cuối tuần có đi đâu xả hơi không, hay lại nhốt mình trong nhà?”

Giọng nói lanh lảnh vang lên từ bàn đối diện. Chị Linh ló đầu qua vách ngăn, hai tay ấp vào một cốc trà hoa cúc tỏa khói nghi ngút. Chị là chuyên viên C&B kỳ cựu, người không có linh căn giống Hào, và là nguồn cung cấp drama văn phòng uy tín nhất tầng 15. Chị Linh có một năng lực đặc biệt: chị luôn nhận ra ai đang có vấn đề, nhưng luôn chẩn đoán sai nguyên nhân.

“Ổn chị, cảm ơn chị hỏi thăm - chỉ là tối qua em ngủ muộn một chút.” Hào mỉm cười, một nụ cười professional warmth đã được rèn giũa kỹ lưỡng, đủ thân thiện để duy trì quan hệ, nhưng đủ khoảng cách để không mời gọi thêm những câu hỏi đào sâu.

Tiêu chuẩn khoa học là tám tiếng. Mình ngủ được bốn tiếng. Sai lệch là năm mươi phần trăm, “muộn một chút” là câu trả lời siêu lạc quan. Hào tự bình luận trong đầu.

“Thôi đi cậu, ba mươi tuổi đầu đến nơi rồi, không giữ sức khỏe thì linh căn có mọc ra cũng chẳng có sức mà tu,” Chị Linh tặc lưỡi, thổi nhẹ cốc trà. “À quên, tuần sau là sinh nhật em rồi nhỉ? Chuẩn bị tinh thần đi trung tâm kiểm tra lần cuối chưa? Chị bảo này, không có thì thôi, cứ xác định tư tưởng làm người thường cho nhẹ đầu. Như chị em mình, hết giờ làm thì về xem phim, không phải lên tầng 50 ngồi thiền ép xác làm gì cho khổ.”

Câu nói của chị Linh như một mũi kim nhỏ chích vào thực tại của Hào. Ba mươi tuổi. Kỳ kiểm tra linh căn lần cuối tại Trung tâm Quốc gia. Ba mốc quan trọng của đời người: 10 tuổi ngây ngô hy vọng, 18 tuổi áp lực như thi đại học, và 30 tuổi - bản án chung thân cho sự tầm thường. Một khi tờ giấy chứng nhận “Không phát hiện linh căn” được đóng dấu sau mốc 30, đồng nghĩa với việc toàn bộ cánh cửa thăng tiến lên các vị trí Quản lý cấp cao tại Thành Đông sẽ vĩnh viễn đóng sập lại trước mặt cậu.

“Em cũng không kỳ vọng gì đâu chị. Việc ở văn phòng làm còn chưa xong, thời gian đâu mà mộng mơ tu tiên.” Hào đáp, kéo con chuột máy tính. Màn hình vừa bật sáng, thông báo email Outlook đã nhảy liên hồi góc dưới bên phải.

“Đấy, cứ suy nghĩ thực tế như em là tốt. Uống trà không? Chị pha cho một cốc.”

“Dạ thôi, em làm cốc đen đá cho tĩnh tâm. Sáng nay em phải chạy lại cái báo cáo tỷ lệ Churn Rate (nhân viên nghỉ việc) của khối Back-office tháng trước.” Hào từ chối khéo. Cậu không có ác cảm với sự quan tâm của chị Linh, nó giống như một thứ mỏ neo nhắc nhở cậu về một cuộc sống bình thường, ấm áp và vụn vặt. Cậu chỉ không biết cách ứng phó với nó khi tâm trí đang bận rộn với những thứ khác.

Ví dụ như âm thanh rè rè lạ lùng ở máy chấm công lúc nãy. Kèm theo cảm giác lồng ngực bị ép lại. Nó không hề giống với ảo giác.

Hào lắc đầu, quyết định dẹp sự cố kỳ lạ đó sang một bên, tập trung vào màn hình vi tính. Dòng đầu tiên trong inbox là một email từ văn phòng Phó Giám đốc Trần Quang Hải. Tiêu đề email được bôi đỏ chót, đính kèm trạng thái High Importance:

[URGENT] Kick-off Dự án Tối ưu hóa Hiệu suất Nhân sự - 10:00 AM, Phòng họp Tầng 80.

Hào hơi nhíu mày. Tầng 80. Lãnh địa của ban Giám đốc, nơi mật độ linh khí tinh khiết dày đặc đến mức người thường bước vào sẽ có cảm giác như đang hít thở dưới nước. Một Chuyên viên Nhân sự quèn như cậu, chưa bao giờ có lý do gì để bước chân lên trên tầng 50, lại nhận được lệnh triệu tập trực tiếp từ sếp Hải - người nắm quyền sinh sát của hàng ngàn nhân viên tại Thành Đông.

Dự án Tối ưu hóa. Churn Model.

Hào click mở email, lướt nhanh qua danh sách những người được CC. Không có tên Trưởng phòng Hạnh. Chỉ có duy nhất tên cậu. Điều này vi phạm nghiêm trọng quy trình giao việc vượt cấp trong cẩm nang quản trị nhân sự.

Nhịp tim Hào hơi tăng lên. Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng, hòa lẫn với một thứ gì đó rạo rực, khó định tên. Không gian Thổ hệ trầm mặc của tầng 15 đột nhiên trở nên chật chội. Cậu xòe bàn tay phải ra nhìn. Đầu ngón tay trỏ - nơi vừa chạm vào máy chấm công - dường như vẫn còn lưu lại một dòng năng lượng rất khẽ, dao động ở một tần số chênh vênh, hoàn toàn xa lạ với thế giới này.

“Được rồi.” Hào tự nhủ bằng giọng thì thầm. Cậu vươn tay, điều chỉnh lại vị trí của chiếc bút bi màu đen cho thật song song với mép bàn. “Để xem trên tầng 80 có gì nào.”

Trong thế giới công sở, có hai loại lỗi hệ thống: một loại làm bạn quẹt thẻ lỗi, muộn làm mười phút và bị trừ lương; loại thứ hai là máy chấm công đột nhiên quét ra một tần số lạ, báo hiệu rằng cuộc đời công chức bình yên của bạn sắp bị ném thẳng vào máy hủy tài liệu - và thật không may, HR không có chính sách bảo hiểm cho trường hợp thứ hai.

— Hết chương 01 —